寄徐慱士二十二韵

有美云间士,才名洛下传。

逢时不得意,谪宦转悠然。

殊渥优文学,清阶谢纠缠。

班行亦霄汉,官侣是神仙。

楼阁星辰丽,宫墙日月连。

院桃红烂日,阙桧碧参天。

贾谊为王傅,阳城淑后贤。

诸生攻诵法,六馆藉陶甄。

玉序金镛列,虚廊石鼓悬。

雅音凄古调,奇字索遗镌。

刘向忧经术,杨雄困草玄。

罗伤廷狱宅,座叹广文毡。

鲁璧藏书日,齐门鼓瑟年。

青衿时涕泪,学士尽奔迁。

鹦鹉愁金络,麒麟耻玉鞭。

客心千里雁,归兴五湖船。

上国同倾盖,长宵更接筵。

彩云停翠管,白雪绕朱弦。

怅别燕台下,凄凉楚水边。

海鸥终浩荡,天马自腾骞。

朋旧稀相见,江湖益可怜。

因风问消息,尺素几时旋。

拼音

yǒu měi yún jiān shì,cái míng luò xià chuán。

féng shí bù dé yì,zhé huàn zhuǎn yōu rán。

shū wò yōu wén xué,qīng jiē xiè jiū chán。

bān xíng yì xiāo hàn,guān lǚ shì shén xiān。

lóu gé xīng chén lì,gōng qiáng rì yuè lián。

yuàn táo hóng làn rì,quē guì bì cān tiān。

jiǎ yì wèi wáng fù,yáng chéng shū hòu xián。

zhū shēng gōng sòng fǎ,liù guǎn jí táo zhēn。

yù xù jīn yōng liè,xū láng shí gǔ xuán。

yǎ yīn qī gǔ diào,qí zì suǒ yí juān。

liú xiàng yōu jīng shù,yáng xióng kùn cǎo xuán。

luó shāng tíng yù zhái,zuò tàn guǎng wén zhān。

lǔ bì cáng shū rì,qí mén gǔ sè nián。

qīng jīn shí tì lèi,xué shì jǐn bēn qiān。

yīng wǔ chóu jīn luò,qí lín chǐ yù biān。

kè xīn qiān lǐ yàn,guī xīng wǔ hú chuán。

shàng guó tóng qīng gài,zhǎng xiāo gèng jiē yán。

cǎi yún tíng cuì guǎn,bái xuě rào zhū xián。

chàng bié yàn tái xià,qī liáng chǔ shuǐ biān。

hǎi ōu zhōng hào dàng,tiān mǎ zì téng qiān。

péng jiù xī xiāng jiàn,jiāng hú yì kě lián。

yīn fēng wèn xiāo xī,chǐ sù jǐ shí xuán。

作者介绍

何景明

明 · 1483年 - 1521年

明河南信阳人,字仲默,号大复。八岁能作文,十五中举人。弘治十五年进士,授中书舍人。正德初,刘瑾用事,谢病归。瑾败,以荐除中书。时武宗多以佞幸为义子。景明疏言“义子不当蓄,宦官不当宠”。官至陕西提学副使,以病投劾归,抵家而卒。与李梦阳齐名,主张“文必秦汉,诗必盛唐”。时人言天下诗文必称“何李”。又与边贡、徐祯卿并称四杰,及康海、王九思、王廷相称七才子,即所谓“前七子”。然何、李成名之后,论诗每相牴牾。申何者谓何诗俊逸,李诗粗豪,盖风格实有区别。有《大复集》、《雍大记》、《四箴杂言》。

查看全部作品 →