悼马诗

乘尔方逾岁,何期病忽危。

四蹄犹未凿,双泪泫长垂。

濯水千年降,房星一夜隳。

早逢田子叹,终共塞翁悲。

顾影辞金络,遗骸恋敝帷。

讵能酬饲秣,那复效驱驰。

苜蓿残空枥,莓苔满故池。

风尘思骏力,烟海失龙姿。

惆怅玄黄句,凄凉赭白词。

平生精志在,不愧主人知。

拼音

chéng ěr fāng yú suì,hé qī bìng hū wēi。

sì tí yóu wèi záo,shuāng lèi xuàn zhǎng chuí。

zhuó shuǐ qiān nián jiàng,fáng xīng yī yè huī。

zǎo féng tián zi tàn,zhōng gòng sāi wēng bēi。

gù yǐng cí jīn luò,yí hái liàn bì wéi。

jù néng chóu sì mò,nà fù xiào qū chí。

mù xu cán kōng lì,méi tái mǎn gù chí。

fēng chén sī jùn lì,yān hǎi shī lóng zī。

chóu chàng xuán huáng jù,qī liáng zhě bái cí。

píng shēng jīng zhì zài,bù kuì zhǔ rén zhī。

作者介绍

何景明

明 · 1483年 - 1521年

明河南信阳人,字仲默,号大复。八岁能作文,十五中举人。弘治十五年进士,授中书舍人。正德初,刘瑾用事,谢病归。瑾败,以荐除中书。时武宗多以佞幸为义子。景明疏言“义子不当蓄,宦官不当宠”。官至陕西提学副使,以病投劾归,抵家而卒。与李梦阳齐名,主张“文必秦汉,诗必盛唐”。时人言天下诗文必称“何李”。又与边贡、徐祯卿并称四杰,及康海、王九思、王廷相称七才子,即所谓“前七子”。然何、李成名之后,论诗每相牴牾。申何者谓何诗俊逸,李诗粗豪,盖风格实有区别。有《大复集》、《雍大记》、《四箴杂言》。

查看全部作品 →