寄赠王子衡御史时按关中

独坐清关内,台中觉汝贤。

函崤天下险,周召国风先。

按节人文朗,登台使命宣。

豺狼避骢马,神鬼泣龙泉。

文彩惊流辈,徵庸忆往年。

衣冠随谒帝,馆阁望登仙。

省接星辰近,池临雨露偏。

畏途逢改革,新法忤权奸。

放逐江湖去,飘零岁月迁。

地卑栖铩羽,天近起联翩。

残寇犹冲突,苍生极倒悬。

专征空授钺,募战岂论钱。

漂血江河赤,僵尸楚蜀连。

俊才兼武略,要地有威权。

马上排金戟,军前赠玉鞭。

笑谈安石计,激切贾山篇。

汉苑南山下,秦城北斗边。

相思一回首,万里各风烟。

拼音

dú zuò qīng guān nèi,tái zhōng jué rǔ xián。

hán xiáo tiān xià xiǎn,zhōu zhào guó fēng xiān。

àn jié rén wén lǎng,dēng tái shǐ mìng xuān。

chái láng bì cōng mǎ,shén guǐ qì lóng quán。

wén cǎi jīng liú bèi,zhēng yōng yì wǎng nián。

yī guān suí yè dì,guǎn gé wàng dēng xiān。

shěng jiē xīng chén jìn,chí lín yǔ lù piān。

wèi tú féng gǎi gé,xīn fǎ wǔ quán jiān。

fàng zhú jiāng hú qù,piāo líng suì yuè qiān。

dì bēi qī shā yǔ,tiān jìn qǐ lián piān。

cán kòu yóu chōng tū,cāng shēng jí dào xuán。

zhuān zhēng kōng shòu yuè,mù zhàn qǐ lùn qián。

piāo xuè jiāng hé chì,jiāng shī chǔ shǔ lián。

jùn cái jiān wǔ lüè,yào dì yǒu wēi quán。

mǎ shàng pái jīn jǐ,jūn qián zèng yù biān。

xiào tán ān shí jì,jī qiè jiǎ shān piān。

hàn yuàn nán shān xià,qín chéng běi dòu biān。

xiāng sī yī huí shǒu,wàn lǐ gè fēng yān。

作者介绍

何景明

明 · 1483年 - 1521年

明河南信阳人,字仲默,号大复。八岁能作文,十五中举人。弘治十五年进士,授中书舍人。正德初,刘瑾用事,谢病归。瑾败,以荐除中书。时武宗多以佞幸为义子。景明疏言“义子不当蓄,宦官不当宠”。官至陕西提学副使,以病投劾归,抵家而卒。与李梦阳齐名,主张“文必秦汉,诗必盛唐”。时人言天下诗文必称“何李”。又与边贡、徐祯卿并称四杰,及康海、王九思、王廷相称七才子,即所谓“前七子”。然何、李成名之后,论诗每相牴牾。申何者谓何诗俊逸,李诗粗豪,盖风格实有区别。有《大复集》、《雍大记》、《四箴杂言》。

查看全部作品 →