姜子岭至三岔

出岭上云霓,入溪下烟岚。

高高不可极,杳杳讵能探。

朱崖秀夏木,石壁?寒潭。

千林览葱茜,百丈窥澄涵。

崩奔谷响赴,隐曜川光含。

登陟力不辞,险阻情已谙。

潜渊羡垂纶,越巘思停骖。

振策岷峨西,扬帆江汉南。

临深匪忘惧,履坦但怀惭。

拼音

chū lǐng shàng yún ní,rù xī xià yān lán。

gāo gāo bù kě jí,yǎo yǎo jù néng tàn。

zhū yá xiù xià mù,shí bì jué hán tán。

qiān lín lǎn cōng qiàn,bǎi zhàng kuī chéng hán。

bēng bēn gǔ xiǎng fù,yǐn yào chuān guāng hán。

dēng zhì lì bù cí,xiǎn zǔ qíng yǐ ān。

qián yuān xiàn chuí lún,yuè yǎn sī tíng cān。

zhèn cè mín é xī,yáng fān jiāng hàn nán。

lín shēn fěi wàng jù,lǚ tǎn dàn huái cán。

作者介绍

何景明

明 · 1483年 - 1521年

明河南信阳人,字仲默,号大复。八岁能作文,十五中举人。弘治十五年进士,授中书舍人。正德初,刘瑾用事,谢病归。瑾败,以荐除中书。时武宗多以佞幸为义子。景明疏言“义子不当蓄,宦官不当宠”。官至陕西提学副使,以病投劾归,抵家而卒。与李梦阳齐名,主张“文必秦汉,诗必盛唐”。时人言天下诗文必称“何李”。又与边贡、徐祯卿并称四杰,及康海、王九思、王廷相称七才子,即所谓“前七子”。然何、李成名之后,论诗每相牴牾。申何者谓何诗俊逸,李诗粗豪,盖风格实有区别。有《大复集》、《雍大记》、《四箴杂言》。

查看全部作品 →