白雪篇

玄飙作雪龙沙窟,万里吹花度南麓。

千门九衢堆已遍,翠崖丹壑沾应足。

曙辉寒素积崔巍,中天照耀琼瑶台。

羲和不知六龙在,仙人遥乘万鹤来。

依楼傍槛坠深院,轻罗白纻谁曾见。

已将弱舞斗回风,未遣明姿让流霰。

城中车马不动尘,党家金帐暖围春。

岂知穷巷衡门里,亦有当时高卧人。

拼音

xuán biāo zuò xuě lóng shā kū,wàn lǐ chuī huā dù nán lù。

qiān mén jiǔ qú duī yǐ biàn,cuì yá dān hè zhān yīng zú。

shǔ huī hán sù jī cuī wēi,zhōng tiān zhào yào qióng yáo tái。

xī hé bù zhī liù lóng zài,xiān rén yáo chéng wàn hè lái。

yī lóu bàng kǎn zhuì shēn yuàn,qīng luó bái zhù shuí céng jiàn。

yǐ jiāng ruò wǔ dòu huí fēng,wèi qiǎn míng zī ràng liú xiàn。

chéng zhōng chē mǎ bù dòng chén,dǎng jiā jīn zhàng nuǎn wéi chūn。

qǐ zhī qióng xiàng héng mén lǐ,yì yǒu dāng shí gāo wò rén。

作者介绍

何景明

明 · 1483年 - 1521年

明河南信阳人,字仲默,号大复。八岁能作文,十五中举人。弘治十五年进士,授中书舍人。正德初,刘瑾用事,谢病归。瑾败,以荐除中书。时武宗多以佞幸为义子。景明疏言“义子不当蓄,宦官不当宠”。官至陕西提学副使,以病投劾归,抵家而卒。与李梦阳齐名,主张“文必秦汉,诗必盛唐”。时人言天下诗文必称“何李”。又与边贡、徐祯卿并称四杰,及康海、王九思、王廷相称七才子,即所谓“前七子”。然何、李成名之后,论诗每相牴牾。申何者谓何诗俊逸,李诗粗豪,盖风格实有区别。有《大复集》、《雍大记》、《四箴杂言》。

查看全部作品 →