孤鹤篇

我家孤鹤李侯赠,霜仪皎洁三尺高。

向人似矜短羽翼,失侣岂免长呼号。

赤霄青云暮延伫,天长路远飞不去。

日来秋塘啄苦蓼,时向空墙倚修树。

忆昔初在山人家,雌雄和鸣闲且嘉。

夜寒对舞庭中月,日暮双栖岭上霞。

李侯平生重幽德,致此远自东吴国。

金栊玉槛脱相送,异种奇毛惜不得。

一自天涯失旧行,垂头战羽空彷徨。

朝闻横笛音相和,夕对鸣弦影自伤。

荒阶雨湿多泥滓,毛翮摧颓风不起。

奋迅那推一鹗先,昂藏且在群鸡里。

吁嗟人世是还非,华表千年更一归。

蓬莱宫内青瑶树,会接文鹓比翼飞。

拼音

wǒ jiā gū hè lǐ hóu zèng,shuāng yí jiǎo jié sān chǐ gāo。

xiàng rén shì jīn duǎn yǔ yì,shī lǚ qǐ miǎn zhǎng hū hào。

chì xiāo qīng yún mù yán zhù,tiān zhǎng lù yuǎn fēi bù qù。

rì lái qiū táng zhuó kǔ liǎo,shí xiàng kōng qiáng yǐ xiū shù。

yì xī chū zài shān rén jiā,cí xióng hé míng xián qiě jiā。

yè hán duì wǔ tíng zhōng yuè,rì mù shuāng qī lǐng shàng xiá。

lǐ hóu píng shēng zhòng yōu dé,zhì cǐ yuǎn zì dōng wú guó。

jīn lóng yù kǎn tuō xiāng sòng,yì zhǒng qí máo xī bù dé。

yī zì tiān yá shī jiù xíng,chuí tóu zhàn yǔ kōng páng huáng。

cháo wén héng dí yīn xiāng hé,xī duì míng xián yǐng zì shāng。

huāng jiē yǔ shī duō ní zǐ,máo hé cuī tuí fēng bù qǐ。

fèn xùn nà tuī yī è xiān,áng cáng qiě zài qún jī lǐ。

xū jiē rén shì shì hái fēi,huá biǎo qiān nián gèng yī guī。

péng lái gōng nèi qīng yáo shù,huì jiē wén yuān bǐ yì fēi。

作者介绍

何景明

明 · 1483年 - 1521年

明河南信阳人,字仲默,号大复。八岁能作文,十五中举人。弘治十五年进士,授中书舍人。正德初,刘瑾用事,谢病归。瑾败,以荐除中书。时武宗多以佞幸为义子。景明疏言“义子不当蓄,宦官不当宠”。官至陕西提学副使,以病投劾归,抵家而卒。与李梦阳齐名,主张“文必秦汉,诗必盛唐”。时人言天下诗文必称“何李”。又与边贡、徐祯卿并称四杰,及康海、王九思、王廷相称七才子,即所谓“前七子”。然何、李成名之后,论诗每相牴牾。申何者谓何诗俊逸,李诗粗豪,盖风格实有区别。有《大复集》、《雍大记》、《四箴杂言》。

查看全部作品 →