乐陵令行

山东郡县一百八,无有一城无战场。到今漂血成野水,如山白骨横秋霜。

云台功高将不收,投笔亦有书生谋。黄金大印赐豪贵,白面岂得言封侯。

唐朝公卿集如云,平原太守名不闻。二十四城见贼走,抗城乃是平原守。

君不见前者寇盗时,县吏州官各亡命。北梁白马终日行,济上黄旗错相映。

不闻开门战,但闻开门迎,嗟乎,平原太守乐陵令。

拼音

shān dōng jùn xiàn yī bǎi bā,wú yǒu yī chéng wú zhàn chǎng。dào jīn piāo xuè chéng yě shuǐ,rú shān bái gǔ héng qiū shuāng。

yún tái gōng gāo jiāng bù shōu,tóu bǐ yì yǒu shū shēng móu。huáng jīn dà yìn cì háo guì,bái miàn qǐ dé yán fēng hóu。

táng cháo gōng qīng jí rú yún,píng yuán tài shǒu míng bù wén。èr shí sì chéng jiàn zéi zǒu,kàng chéng nǎi shì píng yuán shǒu。

jūn bù jiàn qián zhě kòu dào shí,xiàn lì zhōu guān gè wáng mìng。běi liáng bái mǎ zhōng rì xíng,jì shàng huáng qí cuò xiāng yìng。

bù wén kāi mén zhàn,dàn wén kāi mén yíng,jiē hū,píng yuán tài shǒu lè líng lìng。

作者介绍

何景明

明 · 1483年 - 1521年

明河南信阳人,字仲默,号大复。八岁能作文,十五中举人。弘治十五年进士,授中书舍人。正德初,刘瑾用事,谢病归。瑾败,以荐除中书。时武宗多以佞幸为义子。景明疏言“义子不当蓄,宦官不当宠”。官至陕西提学副使,以病投劾归,抵家而卒。与李梦阳齐名,主张“文必秦汉,诗必盛唐”。时人言天下诗文必称“何李”。又与边贡、徐祯卿并称四杰,及康海、王九思、王廷相称七才子,即所谓“前七子”。然何、李成名之后,论诗每相牴牾。申何者谓何诗俊逸,李诗粗豪,盖风格实有区别。有《大复集》、《雍大记》、《四箴杂言》。

查看全部作品 →