吴伟飞泉画图歌

长安独过田子舍,留我一玩飞泉画。绝壁如闻风雨来,晴天安得蛟龙挂。

吴生跌宕得画理,潦草落笔皆可喜。飞泉却出汨嶂间,山即真山水真水。

客堂六月生昼寒,耳中仿佛高江滩。源潭窈窕不可测,波浪汹涌多奇观。

泉边二老颜色异,偶坐似是庄与惠。万里谁论到海心,百年讵识临渊意。

伟哉田子今儒宗,文标南指匡庐峰。不须对此更惆怅,会观瀑布青天上。

杉风松日隔缥缈,云泷雪赣何雄壮,我常梦往神空向。

岂无吴生好手笔,为我写寄庐山障。

拼音

zhǎng ān dú guò tián zi shě,liú wǒ yī wán fēi quán huà。jué bì rú wén fēng yǔ lái,qíng tiān ān dé jiāo lóng guà。

wú shēng diē dàng dé huà lǐ,lǎo cǎo luò bǐ jiē kě xǐ。fēi quán què chū mì zhàng jiān,shān jí zhēn shān shuǐ zhēn shuǐ。

kè táng liù yuè shēng zhòu hán,ěr zhōng fǎng fú gāo jiāng tān。yuán tán yǎo tiǎo bù kě cè,bō làng xiōng yǒng duō qí guān。

quán biān èr lǎo yán sè yì,ǒu zuò shì shì zhuāng yǔ huì。wàn lǐ shuí lùn dào hǎi xīn,bǎi nián jù shí lín yuān yì。

wěi zāi tián zi jīn rú zōng,wén biāo nán zhǐ kuāng lú fēng。bù xū duì cǐ gèng chóu chàng,huì guān pù bù qīng tiān shàng。

shān fēng sōng rì gé piāo miǎo,yún lóng xuě gàn hé xióng zhuàng,wǒ cháng mèng wǎng shén kōng xiàng。

qǐ wú wú shēng hǎo shǒu bǐ,wèi wǒ xiě jì lú shān zhàng。

作者介绍

何景明

明 · 1483年 - 1521年

明河南信阳人,字仲默,号大复。八岁能作文,十五中举人。弘治十五年进士,授中书舍人。正德初,刘瑾用事,谢病归。瑾败,以荐除中书。时武宗多以佞幸为义子。景明疏言“义子不当蓄,宦官不当宠”。官至陕西提学副使,以病投劾归,抵家而卒。与李梦阳齐名,主张“文必秦汉,诗必盛唐”。时人言天下诗文必称“何李”。又与边贡、徐祯卿并称四杰,及康海、王九思、王廷相称七才子,即所谓“前七子”。然何、李成名之后,论诗每相牴牾。申何者谓何诗俊逸,李诗粗豪,盖风格实有区别。有《大复集》、《雍大记》、《四箴杂言》。

查看全部作品 →