折杨柳

上马弄鸣镝,折杨临广陌。

控君紫游缰,借问此何适。

东征羽檄来,西塞衅还开。

推毂非虚礼,安危仰隽才。

君才健以隽,属国知声闻。

会系五单于,分茅绾金印。

寄言得意时,勿忘此杨枝。

杨枝春自绿,君意岂参差。

拼音

shàng mǎ nòng míng dī,zhé yáng lín guǎng mò。

kòng jūn zǐ yóu jiāng,jiè wèn cǐ hé shì。

dōng zhēng yǔ xí lái,xī sāi xìn hái kāi。

tuī gǔ fēi xū lǐ,ān wēi yǎng juàn cái。

jūn cái jiàn yǐ juàn,shǔ guó zhī shēng wén。

huì xì wǔ dān yú,fēn máo wǎn jīn yìn。

jì yán dé yì shí,wù wàng cǐ yáng zhī。

yáng zhī chūn zì lǜ,jūn yì qǐ cān chà。

作者介绍

黄衷

明 · ? - ?

明广东南海人,字子和。弘治九年进士。授南京户部主事,监江北诸仓,清查积年侵羡,得粟十余万石。历户部员外郎、湖州知府、晋广西参政,督粮严法绳奸,境内肃然。后抚云南,镇湖广皆有政绩。官至兵部右侍郎。致仕卒,年八十。有《海语》、《矩洲集》等。

查看全部作品 →