上阳宫

上阳宫人头欲雪,老宿空床望明月。

匣中明镜尘□封,臂上绛纱丝已绝。

花开花落几春秋,燕去去来知时节。

金屋苍苔綦履荒,玉阶白露芳菲歇。

梦里家乡觉后非,人生骨肉生前诀。

罗衫隐隐映猩红,犹是当年守宫血。

拼音

shàng yáng gōng rén tóu yù xuě,lǎo sù kōng chuáng wàng míng yuè。

xiá zhōng míng jìng chén fēng,bì shàng jiàng shā sī yǐ jué。

huā kāi huā luò jǐ chūn qiū,yàn qù qù lái zhī shí jié。

jīn wū cāng tái qí lǚ huāng,yù jiē bái lù fāng fēi xiē。

mèng lǐ jiā xiāng jué hòu fēi,rén shēng gǔ ròu shēng qián jué。

luó shān yǐn yǐn yìng xīng hóng,yóu shì dāng nián shǒu gōng xuè。

作者介绍

许炯

明 · ? - ?

明广东新会人,字吾野。嘉靖中举人。有《吾野漫笔》。

查看全部作品 →