留别张孟兼

故人昔隐仙华山,高卧白云终日闲。

我携清都绿玉杖,相与啸傲烟霞间。

一朝忽被征书起,姓名直入明光里。

清时冠带圜桥门,济济横经临璧水。

坐拥皋比三载余,石室仍紬太史书。

平生直气横秋岳,秉笔一字诛奸谀。

迩来峻擢仪曹上,千载皇风回揖让。

要知制作鲁诸生,元是传经旧刘向。

蹇予泉石是生涯,白头受荐来京华。

相逢共醉金陵市,一官却种河阳花。

人生离会良可惜,已觉形容非昨日。

马头万点蜀山青,回首秦淮烟树夕。

丈夫才气古所难,去去有冠冠莫弹。

郫筒酒熟宁辞饮,饭颗诗成得细看。

怜君最是知予者,慷慨高歌起中夜。

葛令丹砂或可求,王乔飞鸟还堪借。

他时一笑蓬莱巅,碧桃乱发东风前。

还将玉管吹明月,叶以云间紫凤篇。

拼音

gù rén xī yǐn xiān huá shān,gāo wò bái yún zhōng rì xián。

wǒ xié qīng dōu lǜ yù zhàng,xiāng yǔ xiào ào yān xiá jiān。

yī cháo hū bèi zhēng shū qǐ,xìng míng zhí rù míng guāng lǐ。

qīng shí guān dài huán qiáo mén,jì jì héng jīng lín bì shuǐ。

zuò yōng gāo bǐ sān zài yú,shí shì réng chóu tài shǐ shū。

píng shēng zhí qì héng qiū yuè,bǐng bǐ yī zì zhū jiān yú。

ěr lái jùn zhuó yí cáo shàng,qiān zài huáng fēng huí yī ràng。

yào zhī zhì zuò lǔ zhū shēng,yuán shì chuán jīng jiù liú xiàng。

jiǎn yǔ quán shí shì shēng yá,bái tóu shòu jiàn lái jīng huá。

xiāng féng gòng zuì jīn líng shì,yī guān què zhǒng hé yáng huā。

rén shēng lí huì liáng kě xī,yǐ jué xíng róng fēi zuó rì。

mǎ tóu wàn diǎn shǔ shān qīng,huí shǒu qín huái yān shù xī。

zhàng fū cái qì gǔ suǒ nán,qù qù yǒu guān guān mò dàn。

pí tǒng jiǔ shú níng cí yǐn,fàn kē shī chéng dé xì kàn。

lián jūn zuì shì zhī yǔ zhě,kāng kǎi gāo gē qǐ zhōng yè。

gé lìng dān shā huò kě qiú,wáng qiáo fēi niǎo hái kān jiè。

tā shí yī xiào péng lái diān,bì táo luàn fā dōng fēng qián。

hái jiāng yù guǎn chuī míng yuè,yè yǐ yún jiān zǐ fèng piān。

作者介绍

吴植

明 · ? - ?

明浙江严州人,字子立,自号白玉壶。以处士征授藤州知州。工诗,善草书。

查看全部作品 →