送御史大夫与川葛公致仕东归四十韵

赫矣皇王代,庥哉社稷臣。

三朝依日月,八座上星辰。

海岱钟元气,夔龙托后身。

由来人望久,莫讶主恩频。

自奏三千牍,今更五十春。

风霜随处历,雨露几回新。

誉籍仙曹佩,文操郢匠斤。

分符全陜地,开府大河滨。

留省司邦礼,铨曹佐国均。

云方离远岫,鸿复上秋旻。

两著东山屐,重徵渭水纶。

明时登鼎鼐,晚节识松筠。

北斗当喉舌,西台领搢绅。

从龙仍沛霭,象岳再嶙峋。

只为酬丹扆,应难厌紫宸。

纪纲群吏肃,声教一时淳。

石砥中流柱,风清要路尘。

门无朱履客,座有布衣亲。

共味心如水,何妨鬓似银。

况逢冲圣主,全仗老成人。

尚父开周日,韦贤相汉辰。

犹闲青玉杖,却忆白纶巾。

五疏辞逾切,三秋愿始伸。

感恩宁避世,颐老欲韬真。

展转纡皇眷,从容出帝闉。

宫阶行日拜,天语赐时谆。

酒醉都门帐,花飞易水津。

廪人共白粲,台隶从朱轮。

异数优元老,休声鬯九垠。

志原暌雁鹜,名已画麒麟。

始谢人间事,还随物外宾。

安期新寄语,曼倩旧为邻。

境地烟波隔,心期鸟雀驯。

固知风后侣,本是葛天民。

先子同攀桂,他时吐获茵。

执鞭曾入洛,伏轼亦游秦。

仓卒情何渥,苍茫迹已陈。

遗孤重接待,旧事转酸辛。

自幸依高矩,谁堪怆别神。

踟蹰歌此曲,聊尔谢鸿钧。

拼音

hè yǐ huáng wáng dài,xiū zāi shè jì chén。

sān cháo yī rì yuè,bā zuò shàng xīng chén。

hǎi dài zhōng yuán qì,kuí lóng tuō hòu shēn。

yóu lái rén wàng jiǔ,mò yà zhǔ ēn pín。

zì zòu sān qiān dú,jīn gèng wǔ shí chūn。

fēng shuāng suí chù lì,yǔ lù jǐ huí xīn。

yù jí xiān cáo pèi,wén cāo yǐng jiàng jīn。

fēn fú quán xiá dì,kāi fǔ dà hé bīn。

liú shěng sī bāng lǐ,quán cáo zuǒ guó jūn。

yún fāng lí yuǎn xiù,hóng fù shàng qiū mín。

liǎng zhù dōng shān jī,zhòng zhēng wèi shuǐ lún。

míng shí dēng dǐng nài,wǎn jié shí sōng yún。

běi dòu dāng hóu shé,xī tái lǐng jìn shēn。

cóng lóng réng pèi ǎi,xiàng yuè zài lín xún。

zhǐ wèi chóu dān yǐ,yīng nán yàn zǐ chén。

jì gāng qún lì sù,shēng jiào yī shí chún。

shí dǐ zhōng liú zhù,fēng qīng yào lù chén。

mén wú zhū lǚ kè,zuò yǒu bù yī qīn。

gòng wèi xīn rú shuǐ,hé fáng bìn shì yín。

kuàng féng chōng shèng zhǔ,quán zhàng lǎo chéng rén。

shàng fù kāi zhōu rì,wéi xián xiāng hàn chén。

yóu xián qīng yù zhàng,què yì bái lún jīn。

wǔ shū cí yú qiè,sān qiū yuàn shǐ shēn。

gǎn ēn níng bì shì,yí lǎo yù tāo zhēn。

zhǎn zhuǎn yū huáng juàn,cóng róng chū dì yīn。

gōng jiē xíng rì bài,tiān yǔ cì shí zhūn。

jiǔ zuì dōu mén zhàng,huā fēi yì shuǐ jīn。

lǐn rén gòng bái càn,tái lì cóng zhū lún。

yì shù yōu yuán lǎo,xiū shēng chàng jiǔ yín。

zhì yuán kuí yàn wù,míng yǐ huà qí lín。

shǐ xiè rén jiān shì,hái suí wù wài bīn。

ān qī xīn jì yǔ,màn qiàn jiù wèi lín。

jìng dì yān bō gé,xīn qī niǎo què xùn。

gù zhī fēng hòu lǚ,běn shì gé tiān mín。

xiān zi tóng pān guì,tā shí tǔ huò yīn。

zhí biān céng rù luò,fú shì yì yóu qín。

cāng zú qíng hé wò,cāng máng jì yǐ chén。

yí gū zhòng jiē dài,jiù shì zhuǎn suān xīn。

zì xìng yī gāo jǔ,shuí kān chuàng bié shén。

chí chú gē cǐ qū,liáo ěr xiè hóng jūn。

作者介绍

于慎行

明 · 1545年 - 1607年

明山东东阿人,字可远,更字无垢。于慎思弟。隆庆二年进士。万历初历修撰、日讲官,以论张居正“夺情”,触其怒。以疾归。居正死后复起。时居正家被抄没,慎行劝任其事者应念居正母及诸子颠沛可伤。累迁礼部尚书。明习典制,诸大礼多所裁定。以请神宗早立太子,去官家居十余年。万历三十五年,廷推阁臣,以太子少保兼东阁大学士,入参机务,以病不能任职。旋卒,谥文定。学问贯穿百家,通晓掌故。与冯琦并为一时文学之冠。有《谷城山馆诗文集》。

查看全部作品 →