过巢云故亭 蓝智 明 故老投簪日,林园接武夷。贫甘诗酒乐,病耻国家危。惨淡群龙斗,苍茫九鼎移。新愁冲雨雪,旧梦隔茆茨。苔涩弹棋石,荷枮洗墨池。空堂宾客散,长路死生疑。竹冷题诗处,山空堕泪时。凄凉亭上月,徒起九原悲。 拼音 gù lǎo tóu zān rì,lín yuán jiē wǔ yí。pín gān shī jiǔ lè,bìng chǐ guó jiā wēi。cǎn dàn qún lóng dòu,cāng máng jiǔ dǐng yí。xīn chóu chōng yǔ xuě,jiù mèng gé máo cí。tái sè dàn qí shí,hé xiān xǐ mò chí。kōng táng bīn kè sàn,zhǎng lù sǐ shēng yí。zhú lěng tí shī chù,shān kōng duò lèi shí。qī liáng tíng shàng yuè,tú qǐ jiǔ yuán bēi。 作者介绍 蓝 蓝智 明 · ? - ? 元明间福建崇安人,字明之,一作性之。蓝仁弟。元末与兄往武夷师从杜本,绝意科举,一心为诗。明洪武十年以荐授广西按察司佥事,以清廉仁惠著称。其诗清新婉约,与兄齐名。有《蓝涧集》。 查看全部作品 →