题汪思原耕读轩

南山多白云,中有幽人庐。

稽古志高尚,治生遂闲居。

晨耕陇上田,夕咏窗间书。

筋力岂不疲,性情聊自舒。

嘉苗雨露深,蠹简尘埃馀。

耒耜慕伊稷,弦琴诵唐虞。

鸟鸣布谷晚,萤聚下帷初。

播殖乃有穫,研覃谅非迂。

三冬编屡绝,卒岁瓶可储。

乐哉耦耕人,允矣君子儒。

拼音

nán shān duō bái yún,zhōng yǒu yōu rén lú。

jī gǔ zhì gāo shàng,zhì shēng suì xián jū。

chén gēng lǒng shàng tián,xī yǒng chuāng jiān shū。

jīn lì qǐ bù pí,xìng qíng liáo zì shū。

jiā miáo yǔ lù shēn,dù jiǎn chén āi yú。

lěi sì mù yī jì,xián qín sòng táng yú。

niǎo míng bù gǔ wǎn,yíng jù xià wéi chū。

bō zhí nǎi yǒu huò,yán tán liàng fēi yū。

sān dōng biān lǚ jué,zú suì píng kě chǔ。

lè zāi ǒu gēng rén,yǔn yǐ jūn zi rú。

作者介绍

蓝智

明 · ? - ?

元明间福建崇安人,字明之,一作性之。蓝仁弟。元末与兄往武夷师从杜本,绝意科举,一心为诗。明洪武十年以荐授广西按察司佥事,以清廉仁惠著称。其诗清新婉约,与兄齐名。有《蓝涧集》。

查看全部作品 →