落花怨 蓝智 明 春风开花花满枝,春雨落花花作泥。飘红堕白不解惜,裁青剪翠空如迷。莫嫌花飞春去早,第恐春归人易老。狂蝶无心恋故枝,游蜂有意穿芳草。江上行人去不归,闺中少妇泪沾衣。春愁萦人无远近,燕子不来花落尽。 拼音 chūn fēng kāi huā huā mǎn zhī,chūn yǔ luò huā huā zuò ní。piāo hóng duò bái bù jiě xī,cái qīng jiǎn cuì kōng rú mí。mò xián huā fēi chūn qù zǎo,dì kǒng chūn guī rén yì lǎo。kuáng dié wú xīn liàn gù zhī,yóu fēng yǒu yì chuān fāng cǎo。jiāng shàng xíng rén qù bù guī,guī zhōng shǎo fù lèi zhān yī。chūn chóu yíng rén wú yuǎn jìn,yàn zi bù lái huā luò jǐn。 作者介绍 蓝 蓝智 明 · ? - ? 元明间福建崇安人,字明之,一作性之。蓝仁弟。元末与兄往武夷师从杜本,绝意科举,一心为诗。明洪武十年以荐授广西按察司佥事,以清廉仁惠著称。其诗清新婉约,与兄齐名。有《蓝涧集》。 查看全部作品 →