五惜惜岁月

二惜曰:披典坟以逖览,有往哲之高踪。太上禀德于天性,其次敛节于陶镕。

恒履贞而迪吉,罔投径以即凶。何吾生之独闇,变往度而苟从。

当其闻礼过庭,执经负笈。傍璧沼以栖迟,分藜灯而讲习。

亦尝仰止高山,纵观大海。惕屋漏以兴怀,望尘纷而恐浼。

岁月互换,轨辙多岐。珠以泥汨,金逐煅亏。厌守方之困束,乐放浪以游移。

遂托意漆园,驾声柱下。等毫末于太山,喻万物于一马。

认仁义为骈支,薄礼教为虚假。又况韵学染指,绮语驰情。

将张末队,谋抗雄旌。屈宋供其驱策,崔张恣其讥评。

遂谓吐凤未工,雕龙尚陋。花开花落,时赓野鸟之吟,云去云来,或代天孙之绣。

钵响在而篇成,烛痕新而句就。于是豪心顿长,逸兴转浓。

淋漓杯酒,跌宕谈锋。同座骇其论说,旁观哂其形容。

崔瑗座右之铭,卫武初筵之戒。篑每隳于垂成,泉将沦于胥败。

令遂往而弗还,诚不知其所届。嗟乎诡迹易炫,矩步难遵。

木从绳则直,马受勒斯驯。诗书礼乐,总生人之布菽,滑稽放诞,实世道之荒蓁。

用钩吻以延龄,借羊皮而补貉。愚夫且谓弗宜,智士而云可作。

在昔周处,斩蛟誓志。亦有戴渊,投剑归义。闻微言而忽惺,受严规而靡弃。

割积习之牵缠,证本来之清粹。并能流声史籍,作则士林。

就当时而共啧,历异代以同钦。大道伊何,迷途未远。

譬彼农夫,是穮是蓘。苟夜气之能滋,愿含芳于岁晚。

拼音

èr xī yuē pī diǎn fén yǐ tì lǎn,yǒu wǎng zhé zhī gāo zōng。tài shàng bǐng dé yú tiān xìng,qí cì liǎn jié yú táo róng。

héng lǚ zhēn ér dí jí,wǎng tóu jìng yǐ jí xiōng。hé wú shēng zhī dú àn,biàn wǎng dù ér gǒu cóng。

dāng qí wén lǐ guò tíng,zhí jīng fù jí。bàng bì zhǎo yǐ qī chí,fēn lí dēng ér jiǎng xí。

yì cháng yǎng zhǐ gāo shān,zòng guān dà hǎi。tì wū lòu yǐ xīng huái,wàng chén fēn ér kǒng měi。

suì yuè hù huàn,guǐ zhé duō qí。zhū yǐ ní mì,jīn zhú duàn kuī。yàn shǒu fāng zhī kùn shù,lè fàng làng yǐ yóu yí。

suì tuō yì qī yuán,jià shēng zhù xià。děng háo mò yú tài shān,yù wàn wù yú yī mǎ。

rèn rén yì wèi pián zhī,báo lǐ jiào wèi xū jiǎ。yòu kuàng yùn xué rǎn zhǐ,qǐ yǔ chí qíng。

jiāng zhāng mò duì,móu kàng xióng jīng。qū sòng gōng qí qū cè,cuī zhāng zì qí jī píng。

suì wèi tǔ fèng wèi gōng,diāo lóng shàng lòu。huā kāi huā luò,shí gēng yě niǎo zhī yín,yún qù yún lái,huò dài tiān sūn zhī xiù。

bō xiǎng zài ér piān chéng,zhú hén xīn ér jù jiù。yú shì háo xīn dùn zhǎng,yì xīng zhuǎn nóng。

lín lí bēi jiǔ,diē dàng tán fēng。tóng zuò hài qí lùn shuō,páng guān shěn qí xíng róng。

cuī yuàn zuò yòu zhī míng,wèi wǔ chū yán zhī jiè。kuì měi huī yú chuí chéng,quán jiāng lún yú xū bài。

lìng suì wǎng ér fú hái,chéng bù zhī qí suǒ jiè。jiē hū guǐ jì yì xuàn,jǔ bù nán zūn。

mù cóng shéng zé zhí,mǎ shòu lēi sī xùn。shī shū lǐ lè,zǒng shēng rén zhī bù shū,huá jī fàng dàn,shí shì dào zhī huāng zhēn。

yòng gōu wěn yǐ yán líng,jiè yáng pí ér bǔ háo。yú fū qiě wèi fú yí,zhì shì ér yún kě zuò。

zài xī zhōu chù,zhǎn jiāo shì zhì。yì yǒu dài yuān,tóu jiàn guī yì。wén wēi yán ér hū xīng,shòu yán guī ér mí qì。

gē jī xí zhī qiān chán,zhèng běn lái zhī qīng cuì。bìng néng liú shēng shǐ jí,zuò zé shì lín。

jiù dāng shí ér gòng zé,lì yì dài yǐ tóng qīn。dà dào yī hé,mí tú wèi yuǎn。

pì bǐ nóng fū,shì biāo shì gǔn。gǒu yè qì zhī néng zī,yuàn hán fāng yú suì wǎn。

作者介绍

韩上桂

明 · ? - ?

明广东番禺人,字孟郁,号月峰。幼时家贫,喜读书。向人借《二十一史》,浏览一月,即默识大略。万历二十二年中举。授国子监丞。转永平府通判。巡抚方一藻以其才荐。崇祯末闻帝死讯,愤恨死。

查看全部作品 →