登屴崱峰宿涌泉寺得仍字 王称 明 翠微白云里,逢秋思一登。耸身蹑云壁,飞泉摇古藤。洞豁海天际,坐见万景澄。饮涧动群鹿,宴林逢真僧。邀我宿化城,珠林悬古灯。寥寥片月上,悄悄天籁凝。因悲向城市,尘发秋相仍。 拼音 cuì wēi bái yún lǐ,féng qiū sī yī dēng。sǒng shēn niè yún bì,fēi quán yáo gǔ téng。dòng huō hǎi tiān jì,zuò jiàn wàn jǐng chéng。yǐn jiàn dòng qún lù,yàn lín féng zhēn sēng。yāo wǒ sù huà chéng,zhū lín xuán gǔ dēng。liáo liáo piàn yuè shàng,qiāo qiāo tiān lài níng。yīn bēi xiàng chéng shì,chén fā qiū xiāng réng。 作者介绍 王 王称 明 · 1370年 - 1415年 明福建永福人,先世山东东阿人,字孟扬,一作孟扬。洪武中领乡荐,入国子监。旋陈情养母。永乐初授国史院检讨,与修《永乐大典),充副总裁。旋参英国公张辅军攻交趾,还守故官。与解缙交好,后坐缙党,下狱死。为人目空四海,辩若悬河,视余子琐琐,以是名虽日彰,谤亦随之。有《虚舟集》。 查看全部作品 →