历峰兰若宿伟上人禅房

烟林晚苍苍,白石开禅扉。

闲中叩幽寂,恍似东林时。

大千息群动,水月破阴霏。

出世逢真僧,允矣旃檀枝。

空香出深竹,梵贝诸天随。

真源寂无取,化有潜一机。

嗟我食色身,未能释群疑。

尝希妙高聚,洞豁杳莫窥。

因心了众幻,稽首成皈依。

拼音

yān lín wǎn cāng cāng,bái shí kāi chán fēi。

xián zhōng kòu yōu jì,huǎng shì dōng lín shí。

dà qiān xī qún dòng,shuǐ yuè pò yīn fēi。

chū shì féng zhēn sēng,yǔn yǐ zhān tán zhī。

kōng xiāng chū shēn zhú,fàn bèi zhū tiān suí。

zhēn yuán jì wú qǔ,huà yǒu qián yī jī。

jiē wǒ shí sè shēn,wèi néng shì qún yí。

cháng xī miào gāo jù,dòng huō yǎo mò kuī。

yīn xīn le zhòng huàn,jī shǒu chéng guī yī。

作者介绍

王称

明 · 1370年 - 1415年

明福建永福人,先世山东东阿人,字孟扬,一作孟扬。洪武中领乡荐,入国子监。旋陈情养母。永乐初授国史院检讨,与修《永乐大典),充副总裁。旋参英国公张辅军攻交趾,还守故官。与解缙交好,后坐缙党,下狱死。为人目空四海,辩若悬河,视余子琐琐,以是名虽日彰,谤亦随之。有《虚舟集》。

查看全部作品 →