剑潭歌送董大令还晋江 王称 明 两山何来势峥嵘,山下碧潭秋水清。昔人宝剑化神物,至今白日风雷争。送君南行感畴昔,秋深拥棹蛟龙窟。醉起登舻牛斗烂,夜凉击汰精灵出。千里寒流赴海深,宦游同到海天溟。明朝霄汉还相会。未必牛刀叹陆沉。 拼音 liǎng shān hé lái shì zhēng róng,shān xià bì tán qiū shuǐ qīng。xī rén bǎo jiàn huà shén wù,zhì jīn bái rì fēng léi zhēng。sòng jūn nán xíng gǎn chóu xī,qiū shēn yōng zhào jiāo lóng kū。zuì qǐ dēng lú niú dòu làn,yè liáng jī tài jīng líng chū。qiān lǐ hán liú fù hǎi shēn,huàn yóu tóng dào hǎi tiān míng。míng cháo xiāo hàn hái xiāng huì。wèi bì niú dāo tàn lù chén。 作者介绍 王 王称 明 · 1370年 - 1415年 明福建永福人,先世山东东阿人,字孟扬,一作孟扬。洪武中领乡荐,入国子监。旋陈情养母。永乐初授国史院检讨,与修《永乐大典),充副总裁。旋参英国公张辅军攻交趾,还守故官。与解缙交好,后坐缙党,下狱死。为人目空四海,辩若悬河,视余子琐琐,以是名虽日彰,谤亦随之。有《虚舟集》。 查看全部作品 →