紫芝山房歌为郑尚书赋

我昔慕幽赏,山水纵奇观。朝挥海客棹,暮宿山霞关。

武夷群峰白云端,幔亭玉女非人间。层峦叠嶂去何极,空际轩翥如腾鸾。

双溪夹出绕明镜,百步九折鸣飞湍。就中紫芝一峰峭,恍惚溪上凝烟鬟。

深林瑶草昼可拾,山人笙鹤无时闲。紫芝之山不可攀,须知圣世非商颜。

只应吐祥产奇瑞,煌煌三秀被林峦。何人卜居此山下,康成子孙世文雅。

朵朵芙蓉镜底青,淙淙瀑布屏间泻。山寂寂兮山房幽,兰膏烟帐夜埋头。

经史纵横一万卷,天地上下三千秋。闲寻方外屐,笑掬涧底流。

采芳结瑶佩,濯足歌远游。苍生海内望安石,谢公不得东山留。

一朝束书谢丘壑,啸咤风雷起寥廓。石床松月为谁明,清夜徒闻吊猿鹤。

南宫作赋安足奇,大廷对策裨衮衣。才高万乘屡回顾,承明出入生光辉。

玉骢曾锡天间骑,节钺重烦大藩寄。小吏兰台识马周,居人渤海怀龚遂。

胜概相看无处无,烟萝不似故园居。瞻云几动亲闱念,归思空因托鲤鱼。

尔来中朝属耆旧,廊庙端严亸章绶。廷尉人传天下平,秩宗名在当时右。

当时之名信可称,回望故山山更青。晋公绿野久寂寞,白傅匡庐未足荣。

只今八荒歌太平,三台位列中天明。功成早晚拂衣去,仙舟九曲能相迎。

此时君当倒却建溪绿,我亦为君歌一曲。何必相携茹紫芝,四海清风缅高躅。

拼音

wǒ xī mù yōu shǎng,shān shuǐ zòng qí guān。cháo huī hǎi kè zhào,mù sù shān xiá guān。

wǔ yí qún fēng bái yún duān,màn tíng yù nǚ fēi rén jiān。céng luán dié zhàng qù hé jí,kōng jì xuān zhù rú téng luán。

shuāng xī jiā chū rào míng jìng,bǎi bù jiǔ zhé míng fēi tuān。jiù zhōng zǐ zhī yī fēng qiào,huǎng hū xī shàng níng yān huán。

shēn lín yáo cǎo zhòu kě shí,shān rén shēng hè wú shí xián。zǐ zhī zhī shān bù kě pān,xū zhī shèng shì fēi shāng yán。

zhǐ yīng tǔ xiáng chǎn qí ruì,huáng huáng sān xiù bèi lín luán。hé rén bo jū cǐ shān xià,kāng chéng zi sūn shì wén yǎ。

duǒ duǒ fú róng jìng dǐ qīng,cóng cóng pù bù píng jiān xiè。shān jì jì xī shān fáng yōu,lán gāo yān zhàng yè mái tóu。

jīng shǐ zòng héng yī wàn juǎn,tiān dì shàng xià sān qiān qiū。xián xún fāng wài jī,xiào jū jiàn dǐ liú。

cǎi fāng jié yáo pèi,zhuó zú gē yuǎn yóu。cāng shēng hǎi nèi wàng ān shí,xiè gōng bù dé dōng shān liú。

yī cháo shù shū xiè qiū hè,xiào zhà fēng léi qǐ liáo kuò。shí chuáng sōng yuè wèi shuí míng,qīng yè tú wén diào yuán hè。

nán gōng zuò fù ān zú qí,dà tíng duì cè bì gǔn yī。cái gāo wàn chéng lǚ huí gù,chéng míng chū rù shēng guāng huī。

yù cōng céng xī tiān jiān qí,jié yuè zhòng fán dà fān jì。xiǎo lì lán tái shí mǎ zhōu,jū rén bó hǎi huái gōng suì。

shèng gài xiāng kàn wú chù wú,yān luó bù shì gù yuán jū。zhān yún jǐ dòng qīn wéi niàn,guī sī kōng yīn tuō lǐ yú。

ěr lái zhōng cháo shǔ qí jiù,láng miào duān yán duǒ zhāng shòu。tíng wèi rén chuán tiān xià píng,zhì zōng míng zài dāng shí yòu。

dāng shí zhī míng xìn kě chēng,huí wàng gù shān shān gèng qīng。jìn gōng lǜ yě jiǔ jì mò,bái fù kuāng lú wèi zú róng。

zhǐ jīn bā huāng gē tài píng,sān tái wèi liè zhōng tiān míng。gōng chéng zǎo wǎn fú yī qù,xiān zhōu jiǔ qū néng xiāng yíng。

cǐ shí jūn dāng dào què jiàn xī lǜ,wǒ yì wèi jūn gē yī qū。hé bì xiāng xié rú zǐ zhī,sì hǎi qīng fēng miǎn gāo zhú。

作者介绍

王称

明 · 1370年 - 1415年

明福建永福人,先世山东东阿人,字孟扬,一作孟扬。洪武中领乡荐,入国子监。旋陈情养母。永乐初授国史院检讨,与修《永乐大典),充副总裁。旋参英国公张辅军攻交趾,还守故官。与解缙交好,后坐缙党,下狱死。为人目空四海,辩若悬河,视余子琐琐,以是名虽日彰,谤亦随之。有《虚舟集》。

查看全部作品 →