苍梧与邹郎中别 王称 明 五两絓飞雨,夜宿苍梧阴。苍梧烟水正愁绝,江上谁歌离别吟。与尔别离何草草,百壶且尽开怀抱。霜鲙红鳞入座鲜,锦荔堆盘出林早。醉起长歌一慨然,客中况是客中怜。明朝海上能相忆,只有青天片月悬。 拼音 wǔ liǎng guà fēi yǔ,yè sù cāng wú yīn。cāng wú yān shuǐ zhèng chóu jué,jiāng shàng shuí gē lí bié yín。yǔ ěr bié lí hé cǎo cǎo,bǎi hú qiě jǐn kāi huái bào。shuāng kuài hóng lín rù zuò xiān,jǐn lì duī pán chū lín zǎo。zuì qǐ zhǎng gē yī kǎi rán,kè zhōng kuàng shì kè zhōng lián。míng cháo hǎi shàng néng xiāng yì,zhǐ yǒu qīng tiān piàn yuè xuán。 作者介绍 王 王称 明 · 1370年 - 1415年 明福建永福人,先世山东东阿人,字孟扬,一作孟扬。洪武中领乡荐,入国子监。旋陈情养母。永乐初授国史院检讨,与修《永乐大典),充副总裁。旋参英国公张辅军攻交趾,还守故官。与解缙交好,后坐缙党,下狱死。为人目空四海,辩若悬河,视余子琐琐,以是名虽日彰,谤亦随之。有《虚舟集》。 查看全部作品 →