行路难

倚剑且勿叹,听我《行路难》。世途反覆多波澜,焦原九折未为艰。

君不见汉谣斗粟歌未阑,长门一夕秋草残。骨肉之恩尚如此,何况他人方寸间。

又不见绛侯身荣应系狱,贾生终对长沙鵩。功成更觉小吏尊,才高宁避明时逐。

所以赤松子,远赴中林期。谁能吴江上,见笑鸱夷皮。

骊龙有珠在沧海,劝君逆鳞勿婴之。子推介山下,屈原湘江湄。

当时枘凿自不量,至今憔悴令人悲。行路难,难为言,沧浪一棹且归去,长安大道横青天。

拼音

yǐ jiàn qiě wù tàn,tīng wǒ xíng lù nán。shì tú fǎn fù duō bō lán,jiāo yuán jiǔ zhé wèi wèi jiān。

jūn bù jiàn hàn yáo dòu sù gē wèi lán,zhǎng mén yī xī qiū cǎo cán。gǔ ròu zhī ēn shàng rú cǐ,hé kuàng tā rén fāng cùn jiān。

yòu bù jiàn jiàng hóu shēn róng yīng xì yù,jiǎ shēng zhōng duì zhǎng shā fú。gōng chéng gèng jué xiǎo lì zūn,cái gāo níng bì míng shí zhú。

suǒ yǐ chì sōng zi,yuǎn fù zhōng lín qī。shuí néng wú jiāng shàng,jiàn xiào chī yí pí。

lí lóng yǒu zhū zài cāng hǎi,quàn jūn nì lín wù yīng zhī。zi tuī jiè shān xià,qū yuán xiāng jiāng méi。

dāng shí ruì záo zì bù liàng,zhì jīn qiáo cuì lìng rén bēi。xíng lù nán,nán wèi yán,cāng làng yī zhào qiě guī qù,zhǎng ān dà dào héng qīng tiān。

作者介绍

王称

明 · 1370年 - 1415年

明福建永福人,先世山东东阿人,字孟扬,一作孟扬。洪武中领乡荐,入国子监。旋陈情养母。永乐初授国史院检讨,与修《永乐大典),充副总裁。旋参英国公张辅军攻交趾,还守故官。与解缙交好,后坐缙党,下狱死。为人目空四海,辩若悬河,视余子琐琐,以是名虽日彰,谤亦随之。有《虚舟集》。

查看全部作品 →