榆塞叹

榆塞西来草似烟,洛阳东望月如钱。

回肠时时辘轳转,兰心夜夜膏火然。

虫吟下床露入幔,天河沈沈云曼曼。

青桐玉井一叶秋,满城寒砧星物换。

空传草草一行书,谁寄遥遥千里叹。

会日苦少别离长,人生失意恒过半。

拼音

yú sāi xī lái cǎo shì yān,luò yáng dōng wàng yuè rú qián。

huí cháng shí shí lù lú zhuǎn,lán xīn yè yè gāo huǒ rán。

chóng yín xià chuáng lù rù màn,tiān hé shěn shěn yún màn màn。

qīng tóng yù jǐng yī yè qiū,mǎn chéng hán zhēn xīng wù huàn。

kōng chuán cǎo cǎo yī xíng shū,shuí jì yáo yáo qiān lǐ tàn。

huì rì kǔ shǎo bié lí zhǎng,rén shēng shī yì héng guò bàn。

作者介绍

徐祯卿

明 · 1479年 - 1511年

明吴县人,字昌毅。弘治十八年进士,授大理左寺副,坐失囚,贬国子博士。少精文理,长称文雄,诗甲海内,名满士林。跻身江东三才子、吴中四才子、前七子和十才子之列。著有《迪功集》、《谈艺录》等。

查看全部作品 →