日蚀 徐祯卿 明 王春启元祚,阳德丽方升。光华奄薄蚀,阴厉故相乘。精祲信交荡,贞悔邈何徵。千官祗对越,圣席眇虚凭。周诗旧陈戒,麟编薄示惩。昭象蓍龟合,殷忧兹日承。微臣限江汉,延伫意何胜。 拼音 wáng chūn qǐ yuán zuò,yáng dé lì fāng shēng。guāng huá yǎn báo shí,yīn lì gù xiāng chéng。jīng jìn xìn jiāo dàng,zhēn huǐ miǎo hé zhēng。qiān guān zhī duì yuè,shèng xí miǎo xū píng。zhōu shī jiù chén jiè,lín biān báo shì chéng。zhāo xiàng shī guī hé,yīn yōu zī rì chéng。wēi chén xiàn jiāng hàn,yán zhù yì hé shèng。 作者介绍 徐 徐祯卿 明 · 1479年 - 1511年 明吴县人,字昌毅。弘治十八年进士,授大理左寺副,坐失囚,贬国子博士。少精文理,长称文雄,诗甲海内,名满士林。跻身江东三才子、吴中四才子、前七子和十才子之列。著有《迪功集》、《谈艺录》等。 查看全部作品 →