永康胡元祚义士哀诗

人于天地间,百岁聊寓形。

生当秉节义,死用垂芳声。

馀子知爱身,丈夫在成名。

胡君花溪秀,家世乃簪缨。

少小失其怙,操持如老成。

胸藏白雪净,气敌苍山横。

年强不肯仕,力学还躬耕。

忠义素所敦,信重千钧轻。

我虽不识公,得与贤嗣并。

为言丁酉岁,世事多搀抢。

括苍地险阻,山势高峥嵘。

青天魑魅啸,白昼豺狼行。

流恶邑里间,所至烽烟生。

永康属边徼,相去无远程。

跳踉恣威虐,百里皆震惊。

我翁奋高义,下令募乡兵。

手提龙泉剑,寒光射云旌。

浙东宪府官,遣使来相迎。

问君计安出,要使巢穴倾。

君言计已遂,奉命寻前征。

麾兵与之战,桓桓谁敢争。

遂令括苍地,流血尸纵横。

馀孽未尽除,其势复喧轰。

我兵势已孤,力竭终难平。

壮志不少衰,竟陨占田营。

吾昆抱哀痛,奉榇归佳城。

鲤溪山水佳,泉香草丰荣。

溪水共呜咽,山禽亦悲鸣。

义声驰四方,孰不伤中情。

祭酒措哀辞,翰林铭墓茔。

我诗何足徵,焉敢溷时英。

感君涕泗言,聊用摅哀诚。

下以敦俗化,上以规公卿。

要令千载后,臣子怀忠贞。

拼音

rén yú tiān dì jiān,bǎi suì liáo yù xíng。

shēng dāng bǐng jié yì,sǐ yòng chuí fāng shēng。

yú zi zhī ài shēn,zhàng fū zài chéng míng。

hú jūn huā xī xiù,jiā shì nǎi zān yīng。

shǎo xiǎo shī qí hù,cāo chí rú lǎo chéng。

xiōng cáng bái xuě jìng,qì dí cāng shān héng。

nián qiáng bù kěn shì,lì xué hái gōng gēng。

zhōng yì sù suǒ dūn,xìn zhòng qiān jūn qīng。

wǒ suī bù shí gōng,dé yǔ xián sì bìng。

wèi yán dīng yǒu suì,shì shì duō chān qiǎng。

kuò cāng dì xiǎn zǔ,shān shì gāo zhēng róng。

qīng tiān chī mèi xiào,bái zhòu chái láng xíng。

liú è yì lǐ jiān,suǒ zhì fēng yān shēng。

yǒng kāng shǔ biān jiǎo,xiāng qù wú yuǎn chéng。

tiào liáng zì wēi nüè,bǎi lǐ jiē zhèn jīng。

wǒ wēng fèn gāo yì,xià lìng mù xiāng bīng。

shǒu tí lóng quán jiàn,hán guāng shè yún jīng。

zhè dōng xiàn fǔ guān,qiǎn shǐ lái xiāng yíng。

wèn jūn jì ān chū,yào shǐ cháo xué qīng。

jūn yán jì yǐ suì,fèng mìng xún qián zhēng。

huī bīng yǔ zhī zhàn,huán huán shuí gǎn zhēng。

suì lìng kuò cāng dì,liú xuè shī zòng héng。

yú niè wèi jǐn chú,qí shì fù xuān hōng。

wǒ bīng shì yǐ gū,lì jié zhōng nán píng。

zhuàng zhì bù shǎo shuāi,jìng yǔn zhàn tián yíng。

wú kūn bào āi tòng,fèng chèn guī jiā chéng。

lǐ xī shān shuǐ jiā,quán xiāng cǎo fēng róng。

xī shuǐ gòng wū yàn,shān qín yì bēi míng。

yì shēng chí sì fāng,shú bù shāng zhōng qíng。

jì jiǔ cuò āi cí,hàn lín míng mù yíng。

wǒ shī hé zú zhēng,yān gǎn hùn shí yīng。

gǎn jūn tì sì yán,liáo yòng shū āi chéng。

xià yǐ dūn sú huà,shàng yǐ guī gōng qīng。

yào lìng qiān zài hòu,chén zi huái zhōng zhēn。

作者介绍

李辕

明 · ? - ?

查看全部作品 →