剑江夜泊

去时枫树青,回来枫叶丹。丹青转瞬韶华改,逐客天涯何日还。

曾忆乘槎剑江侧,剑气光芒照颜色。扁舟今两宿江干,蓬鬓如丝非往昔。

呼童独酌还独醒,醒来仍把剑文拭。掌中寒露滴芙蓉,波心隐隐见蛟龙。

神物变怪每如此,岂终沦落在泥土。君不见淮安市上多少年,匍伏英雄在眼前。

又不见大鹏抟风九万里,学鸠群笑枋榆里。吁嗟人生有酒且尽倾,未须反覆论世情。

推蓬四顾月光白,忽然飞鸟向我鸣。问之何事向南征,黄云紫水天溟溟。

愿因双翼一寄声,飞鸟长逝不我答,焚香夜读中黄经。

拼音

qù shí fēng shù qīng,huí lái fēng yè dān。dān qīng zhuǎn shùn sháo huá gǎi,zhú kè tiān yá hé rì hái。

céng yì chéng chá jiàn jiāng cè,jiàn qì guāng máng zhào yán sè。biǎn zhōu jīn liǎng sù jiāng gàn,péng bìn rú sī fēi wǎng xī。

hū tóng dú zhuó hái dú xǐng,xǐng lái réng bǎ jiàn wén shì。zhǎng zhōng hán lù dī fú róng,bō xīn yǐn yǐn jiàn jiāo lóng。

shén wù biàn guài měi rú cǐ,qǐ zhōng lún luò zài ní tǔ。jūn bù jiàn huái ān shì shàng duō shǎo nián,pú fú yīng xióng zài yǎn qián。

yòu bù jiàn dà péng tuán fēng jiǔ wàn lǐ,xué jiū qún xiào fāng yú lǐ。xū jiē rén shēng yǒu jiǔ qiě jǐn qīng,wèi xū fǎn fù lùn shì qíng。

tuī péng sì gù yuè guāng bái,hū rán fēi niǎo xiàng wǒ míng。wèn zhī hé shì xiàng nán zhēng,huáng yún zǐ shuǐ tiān míng míng。

yuàn yīn shuāng yì yī jì shēng,fēi niǎo zhǎng shì bù wǒ dá,fén xiāng yè dú zhōng huáng jīng。

作者介绍

陈吾德

明 · 1528年 - 1589年

明广东归善人,字懋修,号有斋,一作省斋。嘉靖四十四年进士。授行人。隆庆三年擢工科给事中,以谏市珍宝斥为民。神宗即位,起兵科。万历元年进右给事中。张居正当国,谏官言事必先请,吾德独不往、寻屡以事力争,益忤居正,出为饶州知府。御史承风借端诬劾,谪马邑典史。又劾其莅饶时违制讲学,除名为民。居正死,起官,终湖广佥事。有《谢山存稿》。

查看全部作品 →