题史痴翁画 盛时泰 明 老树丫牙铁作柯,乱竹纵横拂云起。谁知一段秣陵秋,写在痴翁半边纸。痴翁痴翁蓬莱精,有时拈笔人皆惊。想见卧痴楼上景,狂歌醉舞鸣秦筝。我本大城山里客,看君图画来君宅。出门却被强题诗,坐对疏棚豆花白。 拼音 lǎo shù yā yá tiě zuò kē,luàn zhú zòng héng fú yún qǐ。shuí zhī yī duàn mò líng qiū,xiě zài chī wēng bàn biān zhǐ。chī wēng chī wēng péng lái jīng,yǒu shí niān bǐ rén jiē jīng。xiǎng jiàn wò chī lóu shàng jǐng,kuáng gē zuì wǔ míng qín zhēng。wǒ běn dà chéng shān lǐ kè,kàn jūn tú huà lái jūn zhái。chū mén què bèi qiáng tí shī,zuò duì shū péng dòu huā bái。 作者介绍 盛 盛时泰 明 · ? - ? 明应天府上元人,字仲交,号云浦。嘉靖时贡生。笃学有才气。喜藏书。善画水墨山水竹石,亦工书法。有《城山堂集》、《牛首山志》等。 查看全部作品 →