对雪

霭霭阴云簇,霏霏瑞雪浓。

飘霙纷六出,集霰庆三农。

被野琼为圃,因岩玉作峰。

压枝低冻竹,缀叶舞欹松。

透幌馀光映,铺阶积素封。

沙明翻似月,梅落尚凌冬。

室浅风偏劲,茵寒晚自重。

拥炉销朔气,煮茗助清供。

飒沓琴书冷,严凝研席慵。

濡毫惭谢客,披氅学王恭。

访戴门仍键,寻稽径有踪。

兴来须我友,尊酒莫辞从。

拼音

ǎi ǎi yīn yún cù,fēi fēi ruì xuě nóng。

piāo yīng fēn liù chū,jí xiàn qìng sān nóng。

bèi yě qióng wèi pǔ,yīn yán yù zuò fēng。

yā zhī dī dòng zhú,zhuì yè wǔ yī sōng。

tòu huǎng yú guāng yìng,pù jiē jī sù fēng。

shā míng fān shì yuè,méi luò shàng líng dōng。

shì qiǎn fēng piān jìn,yīn hán wǎn zì zhòng。

yōng lú xiāo shuò qì,zhǔ míng zhù qīng gōng。

sà dá qín shū lěng,yán níng yán xí yōng。

rú háo cán xiè kè,pī chǎng xué wáng gōng。

fǎng dài mén réng jiàn,xún jī jìng yǒu zōng。

xīng lái xū wǒ yǒu,zūn jiǔ mò cí cóng。

作者介绍

韩日缵

明 · ? - ?

明广东博罗人,字绪仲。万历三十五年进士,除检讨。累迁至礼部尚书。时宦官用权,人皆畏其凶焰,独日缵坦然处之。后充经筵讲官,得熹宗称善。卒谥文恪。

查看全部作品 →