题傅泽民分桂轩

粤昔丹桂生蟾宫,天香散漫飘穹窿。

世人仰望莫能折,举头每欲排天风。

后来仙子不自惜,呵吒银蟾鼓云翼。

衔将桂子落天台,要使人间共培植。

天台一种三百年,鬼神隐护人莫传。

史家先世积德厚,得从此地更移迁。

当时不敢自娱赏,持向金门献君长。

龙颜一笑栽殿前,更洒宸章为优奖。

宸章焕赫事实殊,史家桂泽当何如。

敷荣发秀异他族,流芳奕叶生名儒。

林林接踵为时起,事业功名咸足美。

迩来复有紫崖翁,硕德宏才古君子。

承恩典教来罗湘,霏霏化雨菁莪芳。

只缘辽渺丹崖远,心县丹桂常彷徨。

彷徨未易乘风去,日夕行吟泮池处。

彼苍又若阴相之,池上还存古桂树。

色香虽匪丹崖浓,根株却似丹崖丰。

丹崖桂泽裕厥后,泮池桂泽将谁同。

芹边弟子商崖裔,重义崇仁心靡替。

稔知师意感师恩,爰辟书轩分此桂。

吁嗟史翁何贤哉,吁嗟傅君真奇才。

史翁之桂由祖植,傅君之桂从师来。

书轩况尔数椽小,桂树分来相映好。

秋风吹破丹砂堆,万斛清芬散龙脑。

傅君傅君日对兹,岂惟玩彼香色奇。

是宜笃志励所业,光前振后期如师。

清狂蹋雪寻梅叟,辛苦移家看竹友。

纵情矫物徒自疲,师友传承事何有。

傅君傅君重勉旃,如今正是秋清天。

及时吐华著芳誉,相期史氏同绵绵。

拼音

yuè xī dān guì shēng chán gōng,tiān xiāng sàn màn piāo qióng lóng。

shì rén yǎng wàng mò néng zhé,jǔ tóu měi yù pái tiān fēng。

hòu lái xiān zi bù zì xī,hē zhā yín chán gǔ yún yì。

xián jiāng guì zi luò tiān tái,yào shǐ rén jiān gòng péi zhí。

tiān tái yī zhǒng sān bǎi nián,guǐ shén yǐn hù rén mò chuán。

shǐ jiā xiān shì jī dé hòu,dé cóng cǐ dì gèng yí qiān。

dāng shí bù gǎn zì yú shǎng,chí xiàng jīn mén xiàn jūn zhǎng。

lóng yán yī xiào zāi diàn qián,gèng sǎ chén zhāng wèi yōu jiǎng。

chén zhāng huàn hè shì shí shū,shǐ jiā guì zé dāng hé rú。

fū róng fā xiù yì tā zú,liú fāng yì yè shēng míng rú。

lín lín jiē zhǒng wèi shí qǐ,shì yè gōng míng xián zú měi。

ěr lái fù yǒu zǐ yá wēng,shuò dé hóng cái gǔ jūn zi。

chéng ēn diǎn jiào lái luó xiāng,fēi fēi huà yǔ jīng é fāng。

zhǐ yuán liáo miǎo dān yá yuǎn,xīn xiàn dān guì cháng páng huáng。

páng huáng wèi yì chéng fēng qù,rì xī xíng yín pàn chí chù。

bǐ cāng yòu ruò yīn xiāng zhī,chí shàng hái cún gǔ guì shù。

sè xiāng suī fěi dān yá nóng,gēn zhū què shì dān yá fēng。

dān yá guì zé yù jué hòu,pàn chí guì zé jiāng shuí tóng。

qín biān dì zi shāng yá yì,zhòng yì chóng rén xīn mí tì。

rěn zhī shī yì gǎn shī ēn,yuán pì shū xuān fēn cǐ guì。

xū jiē shǐ wēng hé xián zāi,xū jiē fù jūn zhēn qí cái。

shǐ wēng zhī guì yóu zǔ zhí,fù jūn zhī guì cóng shī lái。

shū xuān kuàng ěr shù chuán xiǎo,guì shù fēn lái xiāng yìng hǎo。

qiū fēng chuī pò dān shā duī,wàn hú qīng fēn sàn lóng nǎo。

fù jūn fù jūn rì duì zī,qǐ wéi wán bǐ xiāng sè qí。

shì yí dǔ zhì lì suǒ yè,guāng qián zhèn hòu qī rú shī。

qīng kuáng tà xuě xún méi sǒu,xīn kǔ yí jiā kàn zhú yǒu。

zòng qíng jiǎo wù tú zì pí,shī yǒu chuán chéng shì hé yǒu。

fù jūn fù jūn zhòng miǎn zhān,rú jīn zhèng shì qiū qīng tiān。

jí shí tǔ huá zhù fāng yù,xiāng qī shǐ shì tóng mián mián。

作者介绍

夏原吉

明 · 1366年 - 1430年

明江西德兴人,迁湖广长沙府湘阴,字惟哲。洪武二十三年举人。入太学,擢户部主事。永乐初进尚书,主持浙西、苏、松治水事。布衣徒步,日夜经划。七年,兼摄行在礼部、兵部、都察院事。十九年,以谏帝北征沙漠,系狱。二十二年,成祖死,仁宗即位,获释。累进太子少保、兼少傅,尚书如故。宣宗即位后,以旧辅益亲重。汉王高煦反,原吉与杨荣劝帝亲征平叛。宣德五年,卒官。历事五朝,外掌度支,内预机务,为政能持大体。卒谥忠靖。有《夏忠靖公集》。

查看全部作品 →