侠香亭是要离专诸梁鸿葬处为周公瑕赋

阖闾城头垂白云,周家亭子当斜曛。后有专诸墓,前有要离坟。

梁鸿客冢落其畔,断碑荒草愁氤氲。雄心不朽地自烂,侠骨生香天欲焚。

洒酒浇青天,烧纸问白骨。名呼千年鬼,应声如咄咄。

往事忽在前,怒立头上发。江风飞剑鱼喷刀,王僚庆忌如吹毛。

谁言南人太孺子,吴门气夺秦关高。出关先生五噫去,舂米却慕延陵豪。

主人知客亦已晚,死同剑侠埋蓬蒿。今日亭长生相逢,击鲜置酒非伯通。

当年三子我谁是,著书学剑皆成空。壁鱼浪蚀五车字,纯钩血死秋芙蓉。

行将变名姓,吴市酣冥冥。君无擅声价,日写《黄庭经》。

不如铲却退笔冢,酒花春满荼綍青。君不见尊前侠香吹不了,太玄寂寞成都亭。

拼音

hé lǘ chéng tóu chuí bái yún,zhōu jiā tíng zi dāng xié xūn。hòu yǒu zhuān zhū mù,qián yǒu yào lí fén。

liáng hóng kè zhǒng luò qí pàn,duàn bēi huāng cǎo chóu yīn yūn。xióng xīn bù xiǔ dì zì làn,xiá gǔ shēng xiāng tiān yù fén。

sǎ jiǔ jiāo qīng tiān,shāo zhǐ wèn bái gǔ。míng hū qiān nián guǐ,yīng shēng rú duō duō。

wǎng shì hū zài qián,nù lì tóu shàng fā。jiāng fēng fēi jiàn yú pēn dāo,wáng liáo qìng jì rú chuī máo。

shuí yán nán rén tài rú zi,wú mén qì duó qín guān gāo。chū guān xiān shēng wǔ yī qù,chōng mǐ què mù yán líng háo。

zhǔ rén zhī kè yì yǐ wǎn,sǐ tóng jiàn xiá mái péng hāo。jīn rì tíng zhǎng shēng xiāng féng,jī xiān zhì jiǔ fēi bó tōng。

dāng nián sān zi wǒ shuí shì,zhù shū xué jiàn jiē chéng kōng。bì yú làng shí wǔ chē zì,chún gōu xuè sǐ qiū fú róng。

xíng jiāng biàn míng xìng,wú shì hān míng míng。jūn wú shàn shēng jià,rì xiě huáng tíng jīng。

bù rú chǎn què tuì bǐ zhǒng,jiǔ huā chūn mǎn tú fú qīng。jūn bù jiàn zūn qián xiá xiāng chuī bù le,tài xuán jì mò chéng dōu tíng。

作者介绍

王叔承

明 · ? - ?

明苏州府吴江人,初名光胤,以字行,更字承父,晚又更字子幻,复名灵岳,自号昆仑山人。少孤。不学八股文应举。家贫,为赘婿,被妇翁逐出,携妇归家,贫益甚。入都,作客于大学士李春芳家。春芳有所撰述,觅之,往往卧酒楼,欠伸不肯应。与王锡爵为布衣交。三王并封议起,叔英遗书数千言,谓当引大义,以去就力争。曾纵游吴越闽楚及塞上各地。其诗极为王世贞兄弟所称。卒于万历中,年六十五。有《吴越游编》、《楚游编》、《岳游编》等。

查看全部作品 →