题林盘所学民家藏温日观葡萄

张颠草书天下雄,醉笔往往惊群公。

温师作画亦若是,我知画与书法通。

葡萄何来自西极,枝蔓连云引千尺。

世间画者谁最高,温师自有葡萄癖。

当时豪贵争邀迎,掉头辄走呼不应。

酒酣耳热清兴发,挥洒始觉通神灵。

东家雪练西家帛,布地待师师不惜。

芒鞋踏墨云海翻,满把骊珠轻一掷。

百年画意谁见之,破幅萧条今尚遗。

心垢都除入清净,不尔妙悟何能为。

忆我携书客淮右,大官都送葡萄酒。

寒香压露春瓮深,风味江南未曾有。

林君对此心忉忉,谓余亦种葡萄苗。

何当酿酒二千斛,愁来一饮三百瓢。

拼音

zhāng diān cǎo shū tiān xià xióng,zuì bǐ wǎng wǎng jīng qún gōng。

wēn shī zuò huà yì ruò shì,wǒ zhī huà yǔ shū fǎ tōng。

pú táo hé lái zì xī jí,zhī màn lián yún yǐn qiān chǐ。

shì jiān huà zhě shuí zuì gāo,wēn shī zì yǒu pú táo pǐ。

dāng shí háo guì zhēng yāo yíng,diào tóu zhé zǒu hū bù yīng。

jiǔ hān ěr rè qīng xīng fā,huī sǎ shǐ jué tōng shén líng。

dōng jiā xuě liàn xī jiā bó,bù dì dài shī shī bù xī。

máng xié tà mò yún hǎi fān,mǎn bǎ lí zhū qīng yī zhì。

bǎi nián huà yì shuí jiàn zhī,pò fú xiāo tiáo jīn shàng yí。

xīn gòu dōu chú rù qīng jìng,bù ěr miào wù hé néng wèi。

yì wǒ xié shū kè huái yòu,dà guān dōu sòng pú táo jiǔ。

hán xiāng yā lù chūn wèng shēn,fēng wèi jiāng nán wèi céng yǒu。

lín jūn duì cǐ xīn dāo dāo,wèi yú yì zhǒng pú táo miáo。

hé dāng niàng jiǔ èr qiān hú,chóu lái yī yǐn sān bǎi piáo。

作者介绍

许伯旅

明 · ? - ?

明浙江黄岩人,一说泉溪人,字廷慎。洪武初由选贡官刑科给事中。以诗名,时称许少杜。尝谓写诗之法可言,法之意不可言。上士用法,得法之意,中士守法,得法之似。有《介石集》。

查看全部作品 →