和刘古唐翁论学诗

春陵一窍在图先,挈领提纲旷世贤。

悟后洛阳归自别,熟时关内夜应眠。

怜蛇怜蚿情俱失,逃俗逃禅见各边。

动静无端惟此理,是谁参透大因缘。

拼音

chūn líng yī qiào zài tú xiān,qiè lǐng tí gāng kuàng shì xián。

wù hòu luò yáng guī zì bié,shú shí guān nèi yè yīng mián。

lián shé lián xián qíng jù shī,táo sú táo chán jiàn gè biān。

dòng jìng wú duān wéi cǐ lǐ,shì shuí cān tòu dà yīn yuán。

作者介绍

叶春及

明 · 1532年 - 1595年

明浙江归安人,字化甫。隆庆初由乡举授教谕,上书陈时政三万余言,都人传诵。后迁惠安知县,寻引归。后以荐为郧阳同知,入为户部郎中卒。工诗文,有《石洞集》。

查看全部作品 →