秋鸿

万里无矰缴,江湖得自由。

远依南地暖,因觉北天秋。

疏雨投荒浦,残阳度远洲。

叫霜催落叶,送泠入征裘。

影乱风横塞,声寒月满楼。

芦深依晚渚,稻熟下平畴。

孤馆初惊梦,新霜欲上头。

帛书无复系,夷虏戴宸旒。

拼音

wàn lǐ wú zēng jiǎo,jiāng hú dé zì yóu。

yuǎn yī nán dì nuǎn,yīn jué běi tiān qiū。

shū yǔ tóu huāng pǔ,cán yáng dù yuǎn zhōu。

jiào shuāng cuī luò yè,sòng líng rù zhēng qiú。

yǐng luàn fēng héng sāi,shēng hán yuè mǎn lóu。

lú shēn yī wǎn zhǔ,dào shú xià píng chóu。

gū guǎn chū jīng mèng,xīn shuāng yù shàng tóu。

bó shū wú fù xì,yí lǔ dài chén liú。

作者介绍

黄仲昭

明 · 1435年 - 1508年

明福建莆田人,名潜,号退岩居士,以字行。成化二年进士。授编修。以直谏被杖,谪湘潭知县,又改南京大理评事。后以亲不逮养,遂不出。弘治初起江西提学佥事。久之乞归,日事著述,学者称未轩先生。有《未轩集》、《八闽通志》等。

查看全部作品 →