寿庆堂为陈景厚地官赋

翠壶之山凌碧穹,一脉东去如游龙。

蝘蜒数里联鳌峰,峰前佳气长郁葱。

陈家远自莆城东,构堂此地诛蒿蓬。

堂中矍铄黄眉翁,一双碧眼光曈昽。

承家喜有贤阿戎,鹓班接武朝重瞳。

紫诰推恩下九重,锦衣光映酡颜红。

君家在昔称儒宗,一门世德谁能同。

正献当年辅弼忠,鼎彝刻遍铭勋庸。

文贞茂德渊以冲,一时学者资陶镕。

钝斋清隐山林中,孤云独鹤飞长空。

忠肃生当宋祚终,杀身就义真从容。

瓒公亦复追其踪,至今清史同昭融。

浮世纷纷昧所从,贻谋但欲金玉丰。

园花旦夕开纤秾,秋风回首成空丛。

何似君家庆泽钟,累叶荐被恩光隆。

相期努力摅丹衷,大施霖雨苏疲癃。

立身不坠前人风,还寿斯庆垂无穷。

拼音

cuì hú zhī shān líng bì qióng,yī mài dōng qù rú yóu lóng。

yǎn yán shù lǐ lián áo fēng,fēng qián jiā qì zhǎng yù cōng。

chén jiā yuǎn zì pú chéng dōng,gòu táng cǐ dì zhū hāo péng。

táng zhōng jué shuò huáng méi wēng,yī shuāng bì yǎn guāng tóng lóng。

chéng jiā xǐ yǒu xián ā róng,yuān bān jiē wǔ cháo zhòng tóng。

zǐ gào tuī ēn xià jiǔ zhòng,jǐn yī guāng yìng tuó yán hóng。

jūn jiā zài xī chēng rú zōng,yī mén shì dé shuí néng tóng。

zhèng xiàn dāng nián fǔ bì zhōng,dǐng yí kè biàn míng xūn yōng。

wén zhēn mào dé yuān yǐ chōng,yī shí xué zhě zī táo róng。

dùn zhāi qīng yǐn shān lín zhōng,gū yún dú hè fēi zhǎng kōng。

zhōng sù shēng dāng sòng zuò zhōng,shā shēn jiù yì zhēn cóng róng。

zàn gōng yì fù zhuī qí zōng,zhì jīn qīng shǐ tóng zhāo róng。

fú shì fēn fēn mèi suǒ cóng,yí móu dàn yù jīn yù fēng。

yuán huā dàn xī kāi xiān nóng,qiū fēng huí shǒu chéng kōng cóng。

hé shì jūn jiā qìng zé zhōng,lèi yè jiàn bèi ēn guāng lóng。

xiāng qī nǔ lì shū dān zhōng,dà shī lín yǔ sū pí lóng。

lì shēn bù zhuì qián rén fēng,hái shòu sī qìng chuí wú qióng。

作者介绍

黄仲昭

明 · 1435年 - 1508年

明福建莆田人,名潜,号退岩居士,以字行。成化二年进士。授编修。以直谏被杖,谪湘潭知县,又改南京大理评事。后以亲不逮养,遂不出。弘治初起江西提学佥事。久之乞归,日事著述,学者称未轩先生。有《未轩集》、《八闽通志》等。

查看全部作品 →