咏雁字二十四首 唐时升 明 一夜风霜过洞庭,莫徭惆怅羡冥冥。芦洲掩映成飞白,竹坞回翔欲杀青。右转正如秦代玺,横行疑写梵王经。君归直向燕然去,且为皇家好勒铭。 拼音 yī yè fēng shuāng guò dòng tíng,mò yáo chóu chàng xiàn míng míng。lú zhōu yǎn yìng chéng fēi bái,zhú wù huí xiáng yù shā qīng。yòu zhuǎn zhèng rú qín dài xǐ,héng xíng yí xiě fàn wáng jīng。jūn guī zhí xiàng yàn rán qù,qiě wèi huáng jiā hǎo lēi míng。 作者介绍 唐 唐时升 明 · 1551年 - 1636年 明苏州府嘉定人,字叔达。受业归有光,年未三十,弃举子业,专意古学。后入都,值塞上用兵,料虚实胜负,无一爽者。家贫好施予,灌园艺蔬,萧然自得,工诗文,与同里娄坚、程嘉燧并称练川三老。谢三宾合三人及李流芳诗文,刻为《嘉定四先生集》。 查看全部作品 →