园中十首

自为灌园子,职在耒耜间。

秋来耕耨罢,独往仍独还。

河水清且涟,紫蓼被其湾。

踌躇落日下,聊用娱心颜。

瓠叶黄以萎,其下生茅菅。

遂恐穿堤岸,嘉蔬受扳援。

丁宁戒僮仆,耰锄当宿闲。

晏安不可为,古称稼穑艰。

拼音

zì wèi guàn yuán zi,zhí zài lěi sì jiān。

qiū lái gēng nòu bà,dú wǎng réng dú hái。

hé shuǐ qīng qiě lián,zǐ liǎo bèi qí wān。

chóu chú luò rì xià,liáo yòng yú xīn yán。

hù yè huáng yǐ wēi,qí xià shēng máo jiān。

suì kǒng chuān dī àn,jiā shū shòu bān yuán。

dīng níng jiè tóng pū,yōu chú dāng sù xián。

yàn ān bù kě wèi,gǔ chēng jià sè jiān。

作者介绍

唐时升

明 · 1551年 - 1636年

明苏州府嘉定人,字叔达。受业归有光,年未三十,弃举子业,专意古学。后入都,值塞上用兵,料虚实胜负,无一爽者。家贫好施予,灌园艺蔬,萧然自得,工诗文,与同里娄坚、程嘉燧并称练川三老。谢三宾合三人及李流芳诗文,刻为《嘉定四先生集》。

查看全部作品 →