蒙许休老雷峰 释古通 明 鬖鬖白发一函经,曳杖还山惜暮龄。空负鞭长徒策蹇,却惭绠短虑羸瓶。遥看楼外松添翠,近对窗前竹愈青。堪笑此中陪我老,昂藏孤鹤自梳翎。 拼音 sān sān bái fā yī hán jīng,yè zhàng hái shān xī mù líng。kōng fù biān zhǎng tú cè jiǎn,què cán gěng duǎn lǜ léi píng。yáo kàn lóu wài sōng tiān cuì,jìn duì chuāng qián zhú yù qīng。kān xiào cǐ zhōng péi wǒ lǎo,áng cáng gū hè zì shū líng。 作者介绍 释 释古通 明 · ? - ? 古通,字循圆。顺德人。俗姓梁,原名国桢,字友夏。诸生。世乱隐居于乡。清圣祖康熙四年(一六六五)受具,未几充雷峰下院主。后坐蜕山中。清光绪《广州府志》卷一四一有传。 查看全部作品 →