太公逢一首

太公逢干将,因息沛山阳。

火德适尔昌,遂解腰间霜。

紫焰腾青天,白日无辉光。

剑成汉高佩,蛇母哭道傍。

陆可斩犀兕,水可断蛟龙。

关中促秦鹿,垓下亡重瞳。

复悲扶苏死,三猾皆成空。

白云定四海,藏之灵金中。

拼音

tài gōng féng gàn jiāng,yīn xī pèi shān yáng。

huǒ dé shì ěr chāng,suì jiě yāo jiān shuāng。

zǐ yàn téng qīng tiān,bái rì wú huī guāng。

jiàn chéng hàn gāo pèi,shé mǔ kū dào bàng。

lù kě zhǎn xī sì,shuǐ kě duàn jiāo lóng。

guān zhōng cù qín lù,gāi xià wáng zhòng tóng。

fù bēi fú sū sǐ,sān huá jiē chéng kōng。

bái yún dìng sì hǎi,cáng zhī líng jīn zhōng。

作者介绍

黄省曾

明 · 1490年 - 1540年

明苏州府吴县人,字勉之,号五岳。黄鲁曾弟。通《尔雅》。嘉靖十年,以《春秋》魁乡榜,而会试累不第。从王守仁、湛若水游,又学诗于李梦阳,以任达跅弛终其身。有《西洋朝贡典录》、《拟诗外传》、《客问》、《骚苑》、《五岳山人集》等。

查看全部作品 →