咏东方朔一首

西南春生鱼,东北地曰草。

服之得长生,天地同不老。

方朔曾堕井,十年愁黄泉。

一履泛红水,采食成天仙。

邀入云煓幕,醉卧玄珉枕。

相对水藻屏,流连度光景。

汉武聆此言,飘然想轻举。

明月窥未央,蓬莱在何许。

拼音

xī nán chūn shēng yú,dōng běi dì yuē cǎo。

fú zhī dé zhǎng shēng,tiān dì tóng bù lǎo。

fāng shuò céng duò jǐng,shí nián chóu huáng quán。

yī lǚ fàn hóng shuǐ,cǎi shí chéng tiān xiān。

yāo rù yún tuān mù,zuì wò xuán mín zhěn。

xiāng duì shuǐ zǎo píng,liú lián dù guāng jǐng。

hàn wǔ líng cǐ yán,piāo rán xiǎng qīng jǔ。

míng yuè kuī wèi yāng,péng lái zài hé xǔ。

作者介绍

黄省曾

明 · 1490年 - 1540年

明苏州府吴县人,字勉之,号五岳。黄鲁曾弟。通《尔雅》。嘉靖十年,以《春秋》魁乡榜,而会试累不第。从王守仁、湛若水游,又学诗于李梦阳,以任达跅弛终其身。有《西洋朝贡典录》、《拟诗外传》、《客问》、《骚苑》、《五岳山人集》等。

查看全部作品 →