题咏春亭

绣柱雕阑面面空,座间人似杜陵翁。

画图不用丹青手,彩笔争夸锦绮工。

花柳光辉春雨后,山川浩渺夕阳中。

元戎不负风流约,樽俎还看一笑同。

拼音

xiù zhù diāo lán miàn miàn kōng,zuò jiān rén shì dù líng wēng。

huà tú bù yòng dān qīng shǒu,cǎi bǐ zhēng kuā jǐn qǐ gōng。

huā liǔ guāng huī chūn yǔ hòu,shān chuān hào miǎo xī yáng zhōng。

yuán róng bù fù fēng liú yuē,zūn zǔ hái kàn yī xiào tóng。

作者介绍

郑真

明 · ? - ?

明浙江鄞县人,字千之。洪武四年举人。官广信教授。治经学长于《春秋》。与兄郑驹、弟郑凤并以文学擅名。尝取诸家格言,著为集传集说集论。有《荥阳外史集》等。

查看全部作品 →