送张郎中

仙人高住天台山,琅玕苔草怡春颜。

翩然卖药向城市,云裾五彩鸣瑶环。

晓起苍茫天万里,寒杯倾浥上池水。

青眼逢人一笑开,宁使唇亡露牙齿。

十年江海鸣征鼙,群黎惨淡愁疮痍。

神功安用施刀圭,坐令寿域春熙熙。

拼音

xiān rén gāo zhù tiān tái shān,láng gān tái cǎo yí chūn yán。

piān rán mài yào xiàng chéng shì,yún jū wǔ cǎi míng yáo huán。

xiǎo qǐ cāng máng tiān wàn lǐ,hán bēi qīng yì shàng chí shuǐ。

qīng yǎn féng rén yī xiào kāi,níng shǐ chún wáng lù yá chǐ。

shí nián jiāng hǎi míng zhēng pí,qún lí cǎn dàn chóu chuāng yí。

shén gōng ān yòng shī dāo guī,zuò lìng shòu yù chūn xī xī。

作者介绍

郑真

明 · ? - ?

明浙江鄞县人,字千之。洪武四年举人。官广信教授。治经学长于《春秋》。与兄郑驹、弟郑凤并以文学擅名。尝取诸家格言,著为集传集说集论。有《荥阳外史集》等。

查看全部作品 →