哭素友一瓢

曾跨青驴就祝融,白云黄鹤许相从。

徒闻饥虎凋单豹,不饵飞鱼死宁封。

蕊柬苔荒金口诀,珠丘尘秘玉芙蓉。

赤明枉陊长桑泪,云水繇来灭去踪。

拼音

céng kuà qīng lǘ jiù zhù róng,bái yún huáng hè xǔ xiāng cóng。

tú wén jī hǔ diāo dān bào,bù ěr fēi yú sǐ níng fēng。

ruǐ jiǎn tái huāng jīn kǒu jué,zhū qiū chén mì yù fú róng。

chì míng wǎng duò zhǎng sāng lèi,yún shuǐ yáo lái miè qù zōng。

作者介绍

邝露

明 · 1604年 - 1650年

明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

查看全部作品 →