大墙上蒿行

条风旖旎,吹荣丹荑。品汇随凉飙起。凋瘵一何翩翻,物态如此心怦怦。

大钧播物流形,今我局速将何成。人生居天壤间,如湍水泛浮萍,我今局速将何成。

适君四体所乐,遐不恣君魂梦所便。冬居温室长年,夏乘鹤盖飙轩。

糟糠何苦,我今欲何求。不及君颜玉车丹,食氏德臇臛熊蹯。

上有女娲炼石之青天,使我仰戴不得久周旋。下有六鳌擎足之神峦,使我步履不得稍弃捐。

何不放浪形骸,恣君所便。雅琴琅琅,我今落羽自摧藏。

哀乐本无方,廉侔贞玉,洁媲秋霜。梅花四起,龙段中央。

姚虞所服,仪凤宾王。辟凶殃,和气致福祥。龙颌贺云,神晖陈章。

文君绿绮,飞燕凤凰。尾焦吴爨,根死峄阳。名标往牒,咸自谓雅且良,曾不如我琴臧美无量。

带长剑之陆离,清漳为淬,厉以礛诸。丽服有都,步天衢,纯钩贯斗枢。

桓公之慈,太公之阙,文王之琢,庄君之忽。古器灭没,今我无匹。

升玄扈,坐兰台。九斿雾涌,左个天回。颂奚斯,侍邹枚。

拉飞琼,醉龟台。召蹇修,诒凤为媒。奉觞白日,尔无西颓。

今日乐,不可回。乐未央,为乐当自强。百岁如流光,何为自苦,使我心伤。

拼音

tiáo fēng yǐ nǐ,chuī róng dān tí。pǐn huì suí liáng biāo qǐ。diāo zhài yī hé piān fān,wù tài rú cǐ xīn pēng pēng。

dà jūn bō wù liú xíng,jīn wǒ jú sù jiāng hé chéng。rén shēng jū tiān rǎng jiān,rú tuān shuǐ fàn fú píng,wǒ jīn jú sù jiāng hé chéng。

shì jūn sì tǐ suǒ lè,xiá bù zì jūn hún mèng suǒ biàn。dōng jū wēn shì zhǎng nián,xià chéng hè gài biāo xuān。

zāo kāng hé kǔ,wǒ jīn yù hé qiú。bù jí jūn yán yù chē dān,shí shì dé juǎn huò xióng fán。

shàng yǒu nǚ wā liàn shí zhī qīng tiān,shǐ wǒ yǎng dài bù dé jiǔ zhōu xuán。xià yǒu liù áo qíng zú zhī shén luán,shǐ wǒ bù lǚ bù dé shāo qì juān。

hé bù fàng làng xíng hái,zì jūn suǒ biàn。yǎ qín láng láng,wǒ jīn luò yǔ zì cuī cáng。

āi lè běn wú fāng,lián móu zhēn yù,jié pì qiū shuāng。méi huā sì qǐ,lóng duàn zhōng yāng。

yáo yú suǒ fú,yí fèng bīn wáng。pì xiōng yāng,hé qì zhì fú xiáng。lóng hé hè yún,shén huī chén zhāng。

wén jūn lǜ qǐ,fēi yàn fèng huáng。wěi jiāo wú cuàn,gēn sǐ yì yáng。míng biāo wǎng dié,xián zì wèi yǎ qiě liáng,céng bù rú wǒ qín zāng měi wú liàng。

dài zhǎng jiàn zhī lù lí,qīng zhāng wèi cuì,lì yǐ jiān zhū。lì fú yǒu dōu,bù tiān qú,chún gōu guàn dòu shū。

huán gōng zhī cí,tài gōng zhī quē,wén wáng zhī zuó,zhuāng jūn zhī hū。gǔ qì miè méi,jīn wǒ wú pǐ。

shēng xuán hù,zuò lán tái。jiǔ yóu wù yǒng,zuǒ gè tiān huí。sòng xī sī,shì zōu méi。

lā fēi qióng,zuì guī tái。zhào jiǎn xiū,yí fèng wèi méi。fèng shāng bái rì,ěr wú xī tuí。

jīn rì lè,bù kě huí。lè wèi yāng,wèi lè dāng zì qiáng。bǎi suì rú liú guāng,hé wèi zì kǔ,shǐ wǒ xīn shāng。

作者介绍

邝露

明 · 1604年 - 1650年

明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

查看全部作品 →