拟古

高高嵩山松,亭亭泰山柏。

历历冯生人,谁为浮丘伯。

烹鱼臇肥炙,美酒何所惜。

出门辞乙雀,矫掌长安陌。

两京隔千里,层城高百尺。

金匮出玉书,文谟布方策。

击筑和酒人,探丸追借客。

磊砢放情愿,敖游忘南北。

拼音

gāo gāo sōng shān sōng,tíng tíng tài shān bǎi。

lì lì féng shēng rén,shuí wèi fú qiū bó。

pēng yú juǎn féi zhì,měi jiǔ hé suǒ xī。

chū mén cí yǐ què,jiǎo zhǎng zhǎng ān mò。

liǎng jīng gé qiān lǐ,céng chéng gāo bǎi chǐ。

jīn kuì chū yù shū,wén mó bù fāng cè。

jī zhù hé jiǔ rén,tàn wán zhuī jiè kè。

lěi kē fàng qíng yuàn,áo yóu wàng nán běi。

作者介绍

邝露

明 · 1604年 - 1650年

明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

查看全部作品 →