拟古 邝露 明 肃肃雁南向,蟋蟀入户庭。三五纵横陈,缺月向我明。放情凌霄汉,心与归云征。维桑何遥遥,尚闻蟪蛄声。昔我同林鸟,雄飞入西京。既饱上林实,安知我巢倾。玉绳不可织,河鼓难为鸣。寄言少年客,努力崇虚名。 拼音 sù sù yàn nán xiàng,xī shuài rù hù tíng。sān wǔ zòng héng chén,quē yuè xiàng wǒ míng。fàng qíng líng xiāo hàn,xīn yǔ guī yún zhēng。wéi sāng hé yáo yáo,shàng wén huì gū shēng。xī wǒ tóng lín niǎo,xióng fēi rù xī jīng。jì bǎo shàng lín shí,ān zhī wǒ cháo qīng。yù shéng bù kě zhī,hé gǔ nán wèi míng。jì yán shǎo nián kè,nǔ lì chóng xū míng。 作者介绍 邝 邝露 明 · 1604年 - 1650年 明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。 查看全部作品 →