拟古

四骊遵长衢,六辔犹在手。

野旷天苍然,风吹白杨柳。

日月相摧斥,在世图速朽。

荣名少年事,奄忽成白首。

长夜何冥冥,拱木敛人寿。

天行同物化,陶然酌杯酒。

拼音

sì lí zūn zhǎng qú,liù pèi yóu zài shǒu。

yě kuàng tiān cāng rán,fēng chuī bái yáng liǔ。

rì yuè xiāng cuī chì,zài shì tú sù xiǔ。

róng míng shǎo nián shì,yǎn hū chéng bái shǒu。

zhǎng yè hé míng míng,gǒng mù liǎn rén shòu。

tiān xíng tóng wù huà,táo rán zhuó bēi jiǔ。

作者介绍

邝露

明 · 1604年 - 1650年

明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

查看全部作品 →