拟古 邝露 明 驱马北邙北,垒垒皆古坟。坟中白杨树,辘轳摧为薪。上有无字碣,下有千年人。奚辩子与孙,宁知冬复春。莙蒿荐时俎,涓滴不入唇。寄言卫生客,畏途君需遵。首山铸神鼎,飞龙竟何陈。孟尝方贵倨,试听雍门琴。 拼音 qū mǎ běi máng běi,lěi lěi jiē gǔ fén。fén zhōng bái yáng shù,lù lú cuī wèi xīn。shàng yǒu wú zì jié,xià yǒu qiān nián rén。xī biàn zi yǔ sūn,níng zhī dōng fù chūn。jūn hāo jiàn shí zǔ,juān dī bù rù chún。jì yán wèi shēng kè,wèi tú jūn xū zūn。shǒu shān zhù shén dǐng,fēi lóng jìng hé chén。mèng cháng fāng guì jù,shì tīng yōng mén qín。 作者介绍 邝 邝露 明 · 1604年 - 1650年 明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。 查看全部作品 →