拟古

奄忽岁云暮,鹔鹴互鸣悲。

庭霰纷交集,王孙饱无时。

驰情怀玉佩,佳人怅有违。

牢情娓长夜,脉脉梦光仪。

灵妃感精霸,税鸾停风螭。

宝瑟洒虹梁,葳蕤开玉扉。

回目若有授,薄怒前相持。

亮无鹣鹣翼,安能摩天飞。

茝兰思沅澧,谑浪非所宜。

冰弦奏秋竹,泪落如县丝。

拼音

yǎn hū suì yún mù,sù shuāng hù míng bēi。

tíng xiàn fēn jiāo jí,wáng sūn bǎo wú shí。

chí qíng huái yù pèi,jiā rén chàng yǒu wéi。

láo qíng wěi zhǎng yè,mài mài mèng guāng yí。

líng fēi gǎn jīng bà,shuì luán tíng fēng chī。

bǎo sè sǎ hóng liáng,wēi ruí kāi yù fēi。

huí mù ruò yǒu shòu,báo nù qián xiāng chí。

liàng wú jiān jiān yì,ān néng mó tiān fēi。

chǎi lán sī yuán lǐ,xuè làng fēi suǒ yí。

bīng xián zòu qiū zhú,lèi luò rú xiàn sī。

作者介绍

邝露

明 · 1604年 - 1650年

明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

查看全部作品 →