七哀

洁身辟忧患,中道逢丧乱。

弃置父母国,荆蛮任逃窜。

朱家匿季布,刘氏依王粲。

黄巾动地起,惊蓬随风散。

道闻剖竹者,衣冠委涂炭。

妻子纵剽掠,齿发从焦烂。

炊骨无坚攻,杀身诚祸瘅。

尸僵横路衢,我行旦复旦。

驱马入凤阳,流黄伤彼瓒。

靡靡行迈人,悠悠起长叹。

拼音

jié shēn pì yōu huàn,zhōng dào féng sàng luàn。

qì zhì fù mǔ guó,jīng mán rèn táo cuàn。

zhū jiā nì jì bù,liú shì yī wáng càn。

huáng jīn dòng dì qǐ,jīng péng suí fēng sàn。

dào wén pōu zhú zhě,yī guān wěi tú tàn。

qī zi zòng piāo lüè,chǐ fā cóng jiāo làn。

chuī gǔ wú jiān gōng,shā shēn chéng huò dān。

shī jiāng héng lù qú,wǒ xíng dàn fù dàn。

qū mǎ rù fèng yáng,liú huáng shāng bǐ zàn。

mí mí xíng mài rén,yōu yōu qǐ zhǎng tàn。

作者介绍

邝露

明 · 1604年 - 1650年

明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

查看全部作品 →