咏草书势答董思白宗伯

应龙游卿云,首尾不一见。

纵横驭六气,出入乘万变。

天门俨威神,朱衣缨琼弁。

草木待甲坼,鳞羽自联串。

鬼神任屈信,帝王迭兴禅。

神潜道斯升,时亢理必贱。

胜境了莫追,过地岂再践。

永言体诸身,可以谢善卷。

拼音

yīng lóng yóu qīng yún,shǒu wěi bù yī jiàn。

zòng héng yù liù qì,chū rù chéng wàn biàn。

tiān mén yǎn wēi shén,zhū yī yīng qióng biàn。

cǎo mù dài jiǎ chè,lín yǔ zì lián chuàn。

guǐ shén rèn qū xìn,dì wáng dié xīng chán。

shén qián dào sī shēng,shí kàng lǐ bì jiàn。

shèng jìng le mò zhuī,guò dì qǐ zài jiàn。

yǒng yán tǐ zhū shēn,kě yǐ xiè shàn juǎn。

作者介绍

邝露

明 · 1604年 - 1650年

明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

查看全部作品 →